Truyện nói về bé thụ xuyên về cổ đại làm một đệ nhất mỹ nhân, không những thế còn có một ông chồng hờ vô cùng mặt dày, thích giả thâm tình. Anh công là chủ một vùng và có hôn ước với bé thụ. Mục đích tiếp cận là vì muốn khám phá bí mật của bé thụ. Tuy nhiên, đó toàn là điều anh tự tưởng tượng chứ bé thụ thực chất không có bí mật nào. Mười năm yêu anh nhất | Chapter 11丨đọc miễn phí, rất nhiều truyện tranh đọc online, ngôn tình hấp dẫn thú vị đều có trên Mê đọc truyện Mười năm yêu anh nhất - Chapter 1 - truyện tranh mới nhất.medoctruyen - Ngôn Tình Thứ Năm, Tháng Mười 13, 2022. No menu items! Facebook. Instagram. Tập 5 - Truyện ngắn việt nam hay nhất 2022 #mcthanhmai Có phải bạn đang tìm hiểu phải không? ma ngắn hay | truyện tình yêu lãng mạn ngắn | truyện ngắn về gia đình | truyện ngắn tình yêu | truyện ngôn tình ngắn 3. Từng đóa bọt sóng - Tửu Tiểu Thất. Ngôn tình hiện đại - Nhẹ nhàng ấm áp - Hài - Dễ thương - Sủng Ngọt -HE. Cực kỳ cực kỳ thích tính cách của nam nữ chính trong bộ này, nhân vật dễ thương dễ mến, truyện có nội dung hay không gây nhàm chán, có nhiều chi tiết hài Cùng điểm qua 5 truyện ngôn tình Trung Quốc thuộc thể loại "gương vỡ lại lành" được đọc giả yêu thích nhé! 1. Truyện: Bên nhau trọn đời. "Bên nhau trọn đời" có thể xem là một trong những tượng đài của truyện ngôn tình. Nội dung khá đơn giản khi chỉ xoay quanh Yêu Thần Ký - Chapter 276.2. [Cập nhật lúc: 20:42 23/05/2020] Nếu không xem được truyện vui lòng đổi "SERVER ẢNH" bên dưới. Server 1 Server 2 Server VIP Server VIP 2. Báo lỗi. Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter. 1 Theo dõi. Chap trước Chap sau. Trang chủ. Truyện ngôn tình Tổng tài được yêu thích bởi cốt truyện xây dựng cực kỳ hấp dẫn và cuốn hút, Nội dung truyệnthường có nhân vật nam chính là Tổng Giám đốc hoặc Chủ tịch Tập đoàn với đặc điểm là đẹp trai, lạnh lùng, cực kỳ giàu có, đôi khi có những quan hệ xã hội đen, sẵn sàng không khoan nhượng 05-11-2017 - truyện tranh trực tuyến mới nhất các thể loại : hành động, kiếm hiệp, nấu ăn, tình cảm Xem thêm ý tưởng về truyện tranh, teddy boys, game thủ nữ. Vay Tiền Nhanh Ggads. Hạ Tri Thư nghiêng đầu, dường như có thể xuyên qua đêm đen lạnh lẽo để nhìn thấy được tháng ngày lấp lánh thơm ngát hương hoa nhài ấy. Năm mười bảy tuổi bị Tưởng Văn Húc gạt lên giường làm quà sinh nhật, lúc đó ân ái ngọt ngào là giả, chỉ có đau đớn lần đầu có thể liên hệ với bây vật nhìn đến mười bốn năm cũng chán, huống gì bây giờ Hạ Tri Thư không có hoa nhài, người thì đầy mùi dầu khói, thân thể còn suy biết qua bao lâu cánh cửa kia mới mở ra, Tưởng Văn Húc lạnh lùng liếc cậu “Không vào thì cứ ở ngoài tiếp đi.”Hạ Tri Thư lảo đảo đứng lên, vào nhà, không còn sức để quật cường. Đau đớn nhất không phải là chưa từng có được, mà là đã từng có được cái tốt nhất, nhưng bây giờ lại mất Văn Húc vốn còn muốn dùng chuyện này để phát tiết toàn bộ cơn giận bị đè nén với Hạ Tri Thư, muốn cậu không được học xấu ở ngoài, đến hai chữ chia tay cũng có thể treo bên miệng. Nhưng hắn vừa nhìn thấy áo lót của Hạ Tri Thư liền choáng váng, một mảng máu lớn dính ở trên Tri Thư để nước ấm chảy lên người, cậu cởi quần áo càng hiện rõ vẻ gầy gò.“Lúc ngoài cửa em đã làm gì vậy?” Tưởng Văn Húc cầm quần áo hỏi Hạ Tri Thư, vẻ mặt phức tạp.“Chảy máu mũi.” Hạ Tri Thư lạnh nhạt nói, lau vệt nước trên mặt.“Em không biết gõ cửa à, chẳng lẽ anh không cho em vào nhà sao?” Tưởng Văn Húc vứt quần áo sang một bên, đóng cửa phòng tắm đi về phía Hạ Tri Thư. Vừa đi vừa loạt soạt cởi quần áo mình vứt vào sọt đựng quần Văn Húc ghé dưới vòi sen ôm lấy Hạ Tri Thư hôn lên, tay ve vuốt từ eo đến ngực, lông mày càng nhíu chặt hơn “Không phải em chơi ma tuý đấy chứ, gầy thành thế này.”Hạ Tri Thư lắc đầu không nói gì, thậm chí cũng không tiếp tục nói chuyện vừa Văn Húc không thèm để ý, vặn nhỏ nước lại đè Hạ Tri Thư lên vách tường gạch hôn sâu, xoa nắn bên vùng eo mẫn cảm của Hạ Tri Thư trong trí Tri Thư bị tường gạch lạnh lẽo kích thích đến run lên, cậu không có chút sức lực nào để hùa theo Tưởng Văn Húc. Ánh mắt tỉnh táo nhìn động tác tình tứ của Tưởng Văn Húc, cảm giác buồn nôn gợn lên không dứt. Tuy cậu không đi điều tra, nhưng cũng không hẳn là không biết gì về những chuyện trăng gió bẩn thỉu mà mấy năm qua Tưởng Văn Húc làm tác của Tưởng Văn Húc hơi ngừng lại, một tay nhéo lấy cằm Hạ Tri Thư, hơi dùng sức “Không muốn bị anh chạm vào?” Trong giọng nói của hắn rõ ràng có chút nghi ngờ và giận dữ. Hạ Tri Thư cảm thấy đau, né hai lần không được thì không phí sức nữa.“Anh muốn nghĩ sao cũng được.”Đối với Tưởng Văn Húc ở vị trí cao mà nói, lời này không khác nào khiêu khích.“Anh biết rồi.” Tưởng Văn Húc cười lạnh một tiếng tắt vòi sen đi, dùng lực bắt lấy cổ tay Hạ Tri Thư kéo ra ngoài “Hôm nay anh phải làm em, xem có phải em đã được bác sĩ kia thoả mãn rồi nên mới không tới lượt anh không.”Trừ cơn đau ở cổ tay thì đến tai cậu cũng bị lời độc ác như vậy đâm đau đớn. Cậu lảo đảo bị kéo đến giường phòng ngủ, hầu như là ngã vật xuống, cảm giác choáng váng càng nặng nước không được lau khô làm ướt một mảng giường lớn. Thân nhiệt của Tưởng Văn Húc cao, không mở điều hoà đủ ấm, còn Hạ Tri Thư thì lạnh đến mức không nhịn được muốn cuộn người run lẩy với thời thiếu niên, bây giờ Tưởng Văn Húc đã cường tráng hơn không ít, cao hơn mét tám lăm, khiến người ta có cảm giác vô cùng áp bách. Lúc trước Hạ Tri Thư cảm thấy ở bên Tưởng Văn Húc rất có cảm giác an toàn, nhưng giờ chỉ thấy hoảng Tri Thư giãy giụa kịch liệt, cậu không muốn bị người kia chạm vào trong tình huống như vậy, điều này khiến cậu cảm thấy nhục nhã và hoảng loạn. Nhưng mấy ngày nay Tưởng Văn Húc đã bị lo lắng và hoảng hốt trong lòng dằn vặt vô cùng, đến mức hắn không ôm được Hạ Tri Thư, không xác nhận được người này thật sự không rời bỏ mình, hắn sẽ phát Tri Thư bị cà vạt trói tay, mặt đối mặt bị Tưởng Văn Húc giữ chặt tiến vào chỗ sâu nhất. Suy cho cùng Tưởng Văn Húc vẫn còn trẻ, thân thể tốt hơn nhiều so với cậu. Bị sức lực khủng bố như vậy điều khiển mà không có chút năng lực phản ứng nào, hiện thực này khiến Hạ Tri Thư khó có thể chịu đựng. Cậu cảm thấy như vậy giống như… bị cưỡng Văn Húc nóng lòng tuyên bố chủ quyền, lưu lại dấu hôn dày đặc trên cổ Hạ Tri Thư, cắn một bên đầu v* Hạ Tri Thư phát tiết lần thứ nhất. Đến lần hai Tưởng Văn Húc lật Hạ Tri Thư lại, tiến vào từ sau lưng, lực tay nắm eo cậu rất lớn, còn mang theo ý cười ác ý “Em đúng là thông minh, biết học trò mèo lạt mềm buộc chặt này. Đúng thế, so với việc làm cá chết trên giường thì thú vị hơn nhiều lắm.”Đêm đó Hạ Tri Thư ước được chết còn hơn bị dằn vặt như vậy, trên người và trong lòng đều đau đến không chịu nổi. Đến cuối cùng Tưởng Văn Húc không kìm chế được sức lực đã làm tổn thương Hạ Tri Thư. Thân thể cậu vốn suy yếu, bệnh của cậu còn kèm theo triệu chứng máu khó đông, máu chảy đứt quãng khó có thể kiềm lại. Sau hôm đó cách thức sinh hoạt của Hạ Tri Thư và Tưởng Văn Húc thay đổi rất nhiều. Thật ra Tưởng Văn Húc cũng biết bản thân mình quá đáng, do đó hắn ôm tâm tư áy náy bồi thường muốn thân mật chăm sóc Hạ Tri Thư hơn. Nhưng cậu lại lạnh nhạt chưa từng thấy, sau khi lưỡi bị thương thì càng không muốn nói chuyện, bài xích nụ hôn và cái ôm của Tưởng Văn Húc, cuối cùng ồn ào đến mức nhất định phải ngủ ở phòng khách.“Rốt cuộc thì em muốn làm gì?” Tưởng Văn Húc nhìn Hạ Tri Thư đang thu dọn đồ đạc định ngủ ở phòng khách, đen Tri Thư không nói lời nào, động tác vẫn không dừng.“Mấy hôm nay em đã không nói chuyện với anh! Anh đã gọi điện hỏi Cảnh Văn, chú ấy bảo không sao hết rồi. Mỗi ngày em buồn bực suy nghĩ cái gì thì nói cho anh chứ, đừng có dằn vặt anh mãi như vậy!” Tưởng Văn Húc càng nói càng cảm thấy oan ức, giật tạp dề ném xẻng xào thức ăn xuống “Giữa hai thằng đàn ông cần gì phải nhiều phiền phức thế, em cứ liên tục kỳ quặc với anh, còn chiến tranh lạnh mãi, sao tuổi càng lớn càng như đàn bà vậy hả?”Hạ Tri Thư sững sờ một lúc, mất rất lâu mới tỉnh táo lại. Cậu hơi không tin được những gì mà mình nghe chịu thế yếu trong tình yêu, nhẫn nhịn càng ngày càng trầm mặc, tổn thương càng lúc càng yếu ớt, không chỉ có phụ nữ thôi đâu.” Tưởng Văn Húc, có phải anh cho rằng rời xa anh thì tôi sẽ không sống nổi đúng không?” Đã lâu rồi Hạ Tri Thư không mở miệng, giọng nói vừa thô vừa khàn, mà từng chữ đều đẫm máu và nước Văn Húc cũng không nổi nóng nữa, hắn lau tay đi xới cơm, ngữ khí đã biến thành ngoan ngoãn lấy lòng “Không có không có. Tri Thư nhà ta thế nào cũng một đời suôn sẻ sống lâu trăm tuổi.” Vốn hắn chỉ muốn Hạ Tri Thư nói với mình mấy câu, nói gì cũng được, chửi rủa cũng không sao, miễn là có thể để hắn cảm nhận được mình vẫn còn có sự an lòng của Tri Thư tức đến hai mắt đỏ quạch, lần thứ nhất trở nên thô bạo mất khống chế “Tôi đ*t mẹ anh Tưởng Văn Húc! Anh cho là tôi đang làm nũng, đang trêu anh à? Anh cho rằng tôi chịu lạnh nhạt và oan ức nên mới mong sự quan tâm của anh ư? Anh thật sự cho rằng tôi không rời khỏi anh được, không phải chỉ mười bốn năm thôi ư? Không phải chỉ mười bốn năm sao?!!”Hạ Tri Thư đột nhiên bùng nổ khiến Tưởng Văn Húc ngẩn ngơ, hắn còn chưa kịp nghĩ nhiều, chỉ theo bản năng cảm thấy việc này phát triển thành như vậy khiến hắn không hiểu ra làm sao Tri Thư bị đè nén quá lâu, một khi đã phát tiết tâm tình là không thu lại được. Cậu đập vỡ hai cái lọ sứ cắm hoa mai trong phòng khách, mảnh sứ vụn và cánh hoa tán loạn đầy đất. Cậu không vơ được đồ gì nữa bèn đi vào bếp, mãi đến tận khi cậu giật lấy cái bát trong tay Tưởng Văn Húc ném xuống đất, hắn mới phản ứng lại được.” Hạ Tri Thư! Được rồi, đừng nghịch nữa, đừng ồn ào nữa được không? Ngoan, đừng ồn ào nữa mà…” Tưởng Văn Húc vững vàng ôm chặt lấy thân thể Hạ Tri Thư, trong nháy mắt đó hắn thật sự sợ Hạ Tri Thư sẽ hầm hầm chạy đến cầm dao Tri Thư dùng sức giãy dụa cũng không tránh được, cậu tức giận cắn cánh tay Tưởng Văn Húc. Hắn bị đau, buông lỏng tay theo phản Tri Thư xoay người lại cho hắn một bạt tai vang dội “Anh cút cho tôi!”Tưởng Văn Húc theo bản năng muốn tát muốn đạp một cái, nhưng lập tức phản ứng lại kịp, hắn nào dám, cũng đâu nỡ lòng động thủ với Hạ Tri Thư nữa?Người đàn ông cao to mím chặt môi cúi đầu, giống như chó nhà có tang, cụp đuôi muốn vào phòng ngủ tìm một góc không ai phát Hạ Tri Thư ghét đến mức không muốn nhịn chút nào nữa, sợ thanh thế không đủ lại đập vỡ một cái bát, chỉ ra cửa “Anh cút ra ngoài cho tôi!”Sau đó Tưởng Văn Húc bị đuổi Tri Thư mệt mỏi ngồi dưới đất, trong lúc lơ đãng tay cậu bị mấy mảnh sứ vụn cắt thành mấy vệt thất thần nghĩ, mình đúng là có tiền đồ thật, chuyện cười đã vô số lần nghĩ tới hoá ra đã thành sự thật. Cậu ném bát xô bàn với người đàn ông kia, hung tợn quát hắn cút khỏi Tri Thư cười ha ha. Cười xong liền đứng dậy, cậu còn phải tự thu dọn những thứ lộn xộn đầy đất thực những mảnh vỡ khắp phòng này chẳng khác gì cậu cả, rơi xuống đất xoảng một tiếng là doạ người nhất, sau đó cũng chả còn ý nghĩa gì, quét dọn sạch sẽ, ngày mai có thể có một lọ hoa mới để đúng vị trí cũ trên Tri Thư dùng tay nhặt mảnh sứ vỡ, có bị cắt vào tay cũng không đau. Thật ra sau khi người ta chết lặng rồi thì có bị gì cũng không tạo ra bao nhiêu thương tổn nữa. Cậu thất thần nghĩ, theo cái tính của Tưởng Văn Húc thì không biết bao lâu nữa mới về nhà, cứ để hắn tự sinh tự diệt cũng có cái tính cố chấp này của Tưởng Văn Húc, nếu như có tình nhân dám làm như vậy với hắn, phỏng chừng biện pháp trừng trị ác độc nào hắn cũng có thể nghĩ ra. Nhưng nếu là Hạ Tri Thư thì không sao, thật ra lúc trước Hạ Tri Thư có ồn ào thế nào đi nữa cũng được, dù sao hắn cũng sẽ đè người xuống giường nửa trêu nửa bắt nạt một trận. Cuối cùng lại dỗ ngọt, người bên ngoài chỉ là gặp dịp thì chơi thôi, em ngoan nhé, sau này anh sẽ bên em nhiều hơn. Nhưng lần này Tưởng Văn Húc không làm như là nói, mấy ngày nay Hạ Tri Thư đã doạ Tưởng Văn Húc sợ đó Hạ Tri Thư ở một mình, cậu cũng phát hiện thật ra ở một mình càng tốt hơn, càng dễ dàng Văn Húc lại không thư thái như vậy, hắn say khướt ở quán bar. Ông chủ quán bar không có hai năm giao tình với hắn, dĩ nhiên sẽ gọi điện thoại cho Thẩm sáng sớm lúc Tưởng Văn Húc đau đầu hoa mắt tỉnh lại đã nhìn thấy Thẩm Tuý trần truồng nằm trong ngực mình ngủ say, giống như là chuyện đương nhiên phải Văn Húc rất phiền chán mà đẩy người ra, xưa nay ngoại trừ Hạ Tri Thư hắn chưa từng ôm ai ngủ qua đêm. Thẩm Tuý gần như tỉnh lại trong nháy Văn Húc là người vô cùng chú trọng đến hiệu suất, bèn nhanh chóng đưa ra lời chia tay.“Cậu đến chi nhánh công ty làm giám đốc đi, đừng ở cạnh tôi nữa. Nhà và xe để cho cậu, rảnh thì đi bảo thư ký Tống viết chi phiếu. Cậu ta hiểu rõ, sẽ không ghi thiếu cho cậu đâu.” Ngữ khí bình thản không chập chờn, không lãng phí chút tình cảm dư thừa nào Tuý đứng bật dậy, vết đỏ ám muội trên người dường như còn chứng mình nhu tình mật ý ân ái đương nồng của đêm qua. Cậu ta chỉ muốn oà khóc “Em bị sao? Em có chỗ nào không tốt thì anh cứ nói đi, em sẽ sửa hết mà!”Tưởng Văn Húc mặt lạnh mặc quần áo, tối hôm qua hắn bị đuổi ra khỏi nhà rồi lên giường một đêm với bồ nhí, trong lòng rất buồn bực, còn có chút cảm giác tự ghét bỏ chính bản thân mình.“Nói chuyện với anh đấy! Em có chỗ nào không tốt chứ! Em còn chưa đủ nghe lời sao? Em mười ngày nửa tháng không được gặp anh cũng không hề oán giận, anh không thích động vật nên đến con chó đã nuôi mười năm từ nhỏ em cũng vứt đi, em cũng không phải vì tiền nên mới ở bên anh, em…”“Được rồi.” Tưởng Văn Húc cau mày, hắn không hề có kiên nhẫn với tình nhân “Không còn chuyện gì khác thì tôi đi đây.”“Anh không cần em nữa thì cũng phải có nguyên nhân chứ.” Thẩm Tuý tái mặt nghiến chặt Văn Húc đang đeo đồng hồ chuẩn bị đi, nghe vậy bước chân hơi dừng một chút, cười lạnh nói “Bỏ tình nhân còn phải cần nguyên nhân, cậu thật sự cho là mình đang yêu đương với tôi ư?”Cậu trai xinh đẹp trên giường đột nhiên bật khóc, nghẹn ngào nói một câu “Anh lừa em! Rõ ràng là có nguyên nhân! Tối qua anh còn ôm em gọi Hạ Tri Thư cả đêm đấy!” Cùng đọc truyện Mười Năm Yêu Anh Nhất của tác giả Vô Nghi Ninh Tử tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Mèo Xù, Hồng HồngBeta Hồng Hồng Thể loại Đam mỹ, hiện đại, trước ngược thụ sau ngược công, buông thả tra công x ôn hoà quạnh quẽ thụ, dài 81 chương + 5 phiên ngoạiXưa nay người phải rời đi, đều là người cuối cùng cúi đầu khom lưng dọn dẹp mảnh bát vỡ rơi đầy đất. Còn lúc thực sự muốn đi, chỉ chọn một chiều trời trong nắng ấm, mặc lấy chiếc áo khoác thường mặc nhất, ra cửa, không quay về Tri Thư và Tưởng Văn Húc là không khí, là nước, lúc tuỳ hứng phung phí không cảm thấy tiếc nuối, đến một ngày thật sự mất đi mới hối hận thì đã muộn.“Nơi em ở, là chân trời góc biển anh không ngừng nhớ nhung.” Hai ngày không nghỉ không ngủ, bây giờ thấy người vắng nhà trống, trong nháy mắt Tưởng Văn Húc như bị rút cạn phần sinh mệnh ít ỏi vẫn kiên trì trong cơ thể mình. Nhưng hắn biết rõ, mình vẫn chưa thể ngã xuống, chí ít bây giờ không Văn Húc hơi hối hận vì lúc đó mình quả quyết đi như vậy, ít nhất cũng phải tìm người xem hướng phát triển ở bên này từ khi Hạ Tri Thư bỏ đi, cái Tưởng Văn Húc thường cảm nhận được nhất chính là sự bất đắc dĩ, không điều khiển nổi, cùng với nỗi đau của việc bó tay hết cách. Sau đó hắn không chỉ một lần nhớ lại ngày Hạ Tri Thư ra đi, cậu đã cho hắn một cái ôm thật chặt. Tưởng Văn Húc vẫn ảo tưởng, nếu ngày ấy mình không đi mà chăm sóc Hạ Tri Thư thật kỹ, không rời đi nửa bước, liệu hết thảy mọi chuyện hôm nay sẽ không phát sinh?Không ai có thể nói cho hắn như có người đồng ý nói cho hắn biết, mười bốn năm trước hỏi hắn một chút, rằng mày đưa Hạ Tri Thư đi thì có thể cho cậu ấy hạnh phúc không? Bốn năm trước hỏi hắn, mày ăn chơi trác táng ở bên ngoài liệu có xứng với Hạ Tri Thư đã chịu khổ sở, phải đào tim móc phổi vì mày ư? Hỏi hắn, rốt cuộc tim mày làm từ thịt hay là đá tảng, sao có thể tàn nhẫn với người mày không thể phụ lòng nhất như vậy?Nếu như có người có thể nhắc nhở hắn, dù chỉ một câu thôi, Tưởng Văn Húc cũng không đến mức mắc thêm lỗi lầm, sai càng thêm giờ Tưởng Văn Húc cũng bị nỗi hổ thẹn và hoảng sợ của mình đánh gục. Hắn không biết sau này mình phải làm gì, có thể làm ngày hắn và thư ký Tống cùng đi tìm những người có quan hệ để hỏi thăm, buổi tối Tưởng Văn Húc một mình ngủ trong xe, bảo vệ trà viên – nơi Hạ Tri Thư đã từng thứ tư có bước ngoặt, lúc Tưởng Văn Húc chuẩn bị đi thì xuất hiện một Ngải Tử Du. Chỉ có mình anh. Anh mặc một chiếc áo khoác mỏng dài, trong tay chỉ kéo theo một va li nhỏ. Nửa tháng không gặp, mặt Ngải Tử Du gầy đi trông thấy, tiều tuỵ đến mức Tưởng Văn Húc cũng không nhận Ngải Tử Du trở lại là buổi sáng, Tưởng Văn Húc chưa đi đã thấy anh lái xe về. Hắn không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng đẩy cửa xe bước tới, bước chân lảo đảo.“Ngải Tử Du! Ngải Tử Du, Tri Thư đâu? Hạ Tri Thư đi chỗ nào rồi? Em ấy đang ở bệnh viện nào? Hả? Nói chuyện với tôi mau, cậu về thì ai chăm sóc em ấy rồi? Nói chuyện với tôi mau!” Tình trạng của Tưởng Văn Húc không tốt bằng Ngải Tử Du, hắn nói lộn xộn, trong mắt tơ máu dày như giờ Ngải Tử Du mới nhìn đến Tưởng Văn Húc. Đôi mắt anh đảo qua người hắn, không mang nhiều tình cảm, không phải không căm hận ghét bỏ, mà là bi thương đến tê Ngải Tử Du trống rỗng, anh lẩm bẩm lặp lại một câu “Tri Thư… Tri Thư ở đâu nhỉ?”Giọng Ngải Tử Du rất nhẹ, mỗi âm tiết phát ra như lôi ra cả máu thịt thanh quản “Em ấy đi rồi… Ở trong ngực tôi, dần dần, từng chút một, dần lạnh đi…”Tĩnh lặng vô biên. Giây phút ấy Tưởng Văn Húc tưởng mình bị điếc, hình như hắn không nghe thấy gì cả. Hắn há miệng, không phát ra được một tiếng. Một khắc đó thế giới lặng lẽ không tiếng động, chỉ có tiếng gió vù vù xẹt qua tai, mang đi tất cả màu sắc trước như băng cassette bị tạm dừng, Tưởng Văn Húc đột nhiên xông đến túm cổ áo Ngải Tử Du, mắt hắn vằn đỏ như một con thú hoang không còn lý trí. Âm thanh Tưởng Văn Húc không hề giống người, răng hắn mất khống chế mà run rẩy, cắn lưỡi chảy máu ròng ròng, mỗi một chữ đều mang theo nỗi đau và máu tươi “Cậu gạt tôi! Cậu gạt tôi! Không thể nào!”“Cậu nói em ấy rất khoẻ… Không phải cậu nói có thể chăm sóc tốt cho em ấy sao? Do đó cậu đang lừa tôi đúng không? Cậu giấu em ấy đi rồi đúng không? Cầu xin cậu… Đừng làm tôi sợ… Tôi xin cậu,” Đầu gối Tưởng Văn Húc mềm nhũn, miễn cưỡng quỳ sụp xuống chân Ngải Tử Du “Cậu nói là cậu đang lừa tôi đi, tôi sẽ không xuất hiện trước mặt hai người nữa đâu, cậu mau nói đi!”Ngải Tử Du kéo Tưởng Văn Húc dậy, tàn nhẫn cho hắn một quyền “Lừa mình dối người thú vị lắm hả?! Hạ Tri Thư không còn nữa… Em ấy… Em ấy đi rồi…” Ngải Tử Du mất hứng buông Tưởng Văn Húc ra, giây phút cúi đầu xuống, khoé mắt anh ứa nước mắt, hầu như không kìm nén được tâm tuần trước, khi Hạ Tri Thư ra đi, Ngải Tử Du không biết sao lúc đó mình lại bình tĩnh lãnh đạm đi xử lý toàn bộ hậu sự như vậy. Anh tận mắt nhìn Hạ Tri Thư từ một người đang ngủ say biến thành một nắm tro, nửa giọt nước mắt cũng không rơi. Khi đó Ngải Tử Du cũng bị sự lạnh lùng của mình làm hoảng bây giờ, khi lần nữa đứng ở đây, nhìn hồ nước Nhị Cẩu đã từng ngã xuống, nhìn ghế xích đu và thảm len mua cho Hạ Tri Thư đặt trước cửa sổ tầng hai, nhìn vườn hoa nhài héo khô kia, anh đột nhiên đau lòng khôn kể, đau với cơn đau tích luỹ từ ba ngày đàn ông đối diện hỏi anh, Hạ Tri Thư đi đâu rồi? Hỏi anh, không phải cậu đã nói phải chăm sóc em ấy thật tốt ư?Bỗng nhiên nước mắt anh không thể kìm chế được nữa. Đây là lần đầu tiên anh khóc kể từ khi Hạ Tri Thư qua đời, ngay trước mặt Tưởng Văn Văn Húc sững sờ, bước lảo đảo về sau. Hắn miễn cưỡng đứng vững, sau đó cười thảm thiết “Tôi không tin… Tôi không tin Hạ Tri Thư sẽ bỏ tôi… Em, em ấy…” Tưởng Văn Húc nghĩ, nếu thật sự Hạ Tri Thư có đi, thì cũng không thể đến mức một lần cuối cùng cũng không cho mình thấy được….Ngải Tử Du nhìn về phía Tưởng Văn Húc, ánh mắt lạnh lẽo như dao được tôi luyện trong độc dược, anh lạnh lùng hỏi ngược lại “Sẽ không ư? Người hại em ấy đến nước này là ai?”Thân thể Tưởng Văn Húc run lên, như bị điện giật.“Anh biết không? Ngoại trừ việc an bài hậu sự cho mình, Hạ Tri Thư không lưu lại nguyện vọng nào cả. Thế giới này không có một phần đáng để em ấy lưu luyến,” Ngải Tử Du cười khổ, vẻ mặt còn khó coi hơn khóc “Ông chủ Tưởng có biết đến cuối cùng Tri Thư để lại cái gì không?”“Chỉ có một bộ quần áo ban đầu em ấy mặc đến Hàng Châu, còn một tấm thẻ, một tấm thẻ có mười lăm vạn!” Âm cuối đột ngột cao lên, sắc bén đến thâm độc. Ngải Tử Du túm lấy Tưởng Văn Húc, hai người đều lảo đảo “Mười lăm vạn! Một mảnh nghĩa địa tốt cũng không mua nổi! Tưởng Văn Húc… Anh đúng là ác độc!”*Mười lăm vạn tệ Một tệ Trung Quốc bằng 3 đồng Việt Nam tính theo tỷ giá hiện tại, mười lăm vạn tệ = đồng.“Em ấy theo anh mười lăm năm, thân thể bị giày vò ra bệnh, phút cuối cùng trước khi chết, trên người đến tiền để mua một mảnh đất nghĩa địa cũng không có? Ông chủ Tưởng nói cho tôi biết đi, anh chi cho tình nhân của mình có nhiều hơn mười lăm vạn không hả?!”Tưởng Văn Húc không nói được gì, môi hắn biến thành màu tím đen đáng sợ, trên mặt lại trắng bệch. Lời nói của hắn kẹt trong cổ họng, mạnh mẽ phun một búng thư ký Tống đến chỉ nhìn thấy một mình Tưởng Văn Húc đang ôm ngực, trên quần áo dính đầy máu của hắn, trong miệng đang lẩm bẩm “Có người nói cho tôi biết… Hạ Tri Thư không còn nữa….”Tưởng Văn Húc vẫn ngã lý Tống vội vàng gọi 120 đưa hắn đến bệnh viện, kết quả kiểm tra toàn thân chính là tâm tình quá sức chịu đựng, cộng thêm mệt nhọc quá độ nên bị đau dạ thư ký Tống phát hiện Tưởng Văn Húc tỉnh lại, hắn đã mở to mắt nhìn trần nhà trắng toát không biết bao lâu, ánh mắt ấy vỡ vụn, khiến lòng người phát lạnh.“Tổng giám đốc… Ngài…” Thư ký Tống không nói được những câu khác “Đừng thương tâm quá.”“Đặt vé máy bay cho tôi, tôi muốn về Bắc Kinh.” Âm thanh Tưởng Văn Húc suy yếu lãnh đạm “Tri Thư chỉ vô cùng tức giận vì tôi đã từng làm những chuyện vô sỉ thôi. Giờ tôi đã biết sai biết sợ rồi, có lẽ em ấy đã về nhà chờ tôi đúng không?”Tưởng Văn Húc dùng mu bàn tay che mắt, âm thanh cay đắng “Tôi vừa mơ thấy Tri Thư, em ấy nói rất nhớ tôi… Nhất định tôi sẽ đi gặp em ấy…”“Tống giám đốc Tưởng!” Thư ký Tống đột nhiên cắt lời hắn, cậu ta biết Tưởng Văn Húc đang ở bên bờ vực tự vẫn “Ngài hãy nén bi thương.”“Nén bi thương gì?!” Đột nhiên Tưởng Văn Húc hét ầm lên rồi giật kim truyền nước trên mu bàn tay, mắng “Mấy người các cậu đều chỉ biết nguyền rủa em ấy! Sao Hạ Tri Thư có thể chết được? Sao em ấy có thể không muốn tôi chứ…” Nói tới câu cuối cùng đã mang theo chút nghẹn Văn Húc khóc nức nở “Tất cả cá người đều vứt bỏ tôi, Hạ Tri Thư mới không bỏ tôi đâu.”Thư ký Tống căn bản không khuyên được Tưởng Văn Húc, xế chiều hôm đó một mình hắn lên máy bay quay khi máy bay cất cánh nửa tiếng, di động Tưởng Văn Húc vang lên tiếng chuông báo tin nhắn đến. Hắn mở ra, là tin nhắn của Ngải Tử Du.“Lời cuối cùng của Hạ Tri Thư là, em ấy không muốn anh tiếp tục sống tốt. Lúc còn sống em ấy không muốn gặp anh, chết rồi cũng không muốn chạm mặt anh.”Ngoại trừ Ngải Tử Du, không ai biết đây đúng là lời của Hạ Tri Thư, hay là trừng phạt độc ác nhất mà Ngải Tử Du bịa ra cho Tưởng Văn Văn Húc chỉ chậm rãi tắt máy, hầu như không để trong lòng” Hạ Tri Thư mới không chết đâu.”Bảy tiếng sau hắn đã đứng trong căn nhà mà mình và Hạ Tri Thư đã sống với nhau chín năm. Hắn nhẹ nhàng gọi “Tri Thư, em về rồi ư?”Không ai đáp lại Văn Húc cũng không giận. Hắn bật tất cả đèn trong nhà lên, ngồi trên sô pha, nhìn chằm chằm cửa. Anh từng để em phải chờ, từ nay về sau đến lượt anh chờ em… Tri Thư, anh chờ em về Văn Húc nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn đeo trên cổ, cười ôn nhu “Chơi đủ rồi thì về sớm chút em nhé… Anh thật sự, thật sự rất nhớ em.”Tưởng Văn Húc ngồi trên ghế sô pha hai ngày hai đêm, không ăn uống gì. Hắn như mất linh hồn nhìn tấm cửa đóng chặt, không cười không nói chuyện, không còn chút sức cùng trong lúc mê man, Tưởng Văn Húc tựa hồ thấy cánh cửa kia mở ra, Hạ Tri Thư năm mười bảy tuổi mặc đồng phục cười đưa tay ra với hắn, phía sau nở đầy Văn Húc hoảng hốt, mỉm cười giơ tay ra, nhẹ nhàng nói “Tan học, chúng ta cùng nhau về nhà nhé.”Lệ đắng tuôn chính văn________

mười năm yêu anh nhất truyện tranh