Đọc truyện Thất Ngược Khí Phi miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng.
Phi kim là gì? Phi kim được hiểu là những nguyên tố hóa học nhận e. Chúng sẽ nằm ở phía bên phải bảng tuần hoàn hóa học. Khi tham gia vào phản ứng hóa học, phim kim sẽ có xu hướng nhận electron nên thường mang điện tích âm. Ngược lại kim loại sẽ […]
We are launching the new payout system in the 2Miners Ethereum pool. It will allow our users to avoid Ethereum fees when they receive transactions from
Olympus Has Fallen 2013 - Nhà Trắng Thất Thủ Ratings: 6.5/10 | Review - Phụ đề - Trong phim, khi tổng thống Mỹ bị bắt giữ và nhốt dưới hầm trú ấn Nhà Trắng còn bọn khủng bố ở bên ngoài sẵn sàng tấn công nước Mỹ bất cứ lúc nào, tất cả niềm hi vọng đều được đặt lên vai nhân viên đặc vụ.
Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi. Đề Cử. Đọc Truyện (0) 7.35 /10 trên tổng số 26 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: Tiêu Thất Gia.
Trang ch? Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi Chương 268: Ngược gió ( (1) "Chủ nhân, canh giờ nữa đến hải vực Thiên Đường đảo!". "Bây giờ là mấy?". "Mới qua canh ba!". Tính mạng của nằm trong tay của ta, đương nhiên là bỏ qua cơ hội lấy lòng nào cả . "Lập
Truyện Thất Ngược Khí Phi là một truyện khá thú vị và hấp dẫn được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện online, đây là truyện mới nằm trong chuỗi truyện xuyên không gửi đến bạn đọc với chủ đề tưởng như khá quen thuộc vượt qua không gian và thời gian như những truyện: Bán Kiếp Xem thêm » DS Chương Đọc Truyện Thêm Yêu Thích
Lông mày mọc ngược xuất hiện khá phổ biến. Bên cạnh đó, đàn ông sở hữu lông mày mọc ngược còn là người có xu hướng ích kỷ, tính chiếm hữu cao và khó đồng cảm với nỗi lòng của những người xung quanh. Đàn ông lông mày mọc ngược thường có tính khí dễ thay đổi, mưa nắng thất thường.
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Hôm sau nắng buổi trưa tươi sáng, từ cửa sổ nhìn thấy một thân ảnh nhỏ nhắn xinh đẹp từ trong viện tới đây. Tú nhi nghiêng đầu, nhìn thấy nữ tử liền biến sắc, thấy tỷ tỷ chưa phát hiện ra, Tú nhi vội vàng đi ra ngoài, ý muốn ngăn cản đối phương, nàng cấp bách bước lên phía trước, đi tới chỗ cách Thiên Tuyết một thước, cúi người xuống nói-Nô tỳ tham kiến Thiên Tuyết cô giờ đã là tháng chín mùa thu, hoa phù dung trong Nam Phong uyển đã nở rộ, từ xa nhìn lại vô cùng rực rỡ, như mộng ảo khiến lòng người xao xuyến, Tô Thiên Tuyết dung mạo xinh đẹp đứng giữa vườn hoa trông lại càng đẹp ta nhìn Tú nhi mỉm cười, cầm tay Tú nhi, ôn nhu nói-Ngươi là nha hoàn của Vương phi tỷ tỷ tên Tú nhi, hôm qua ta vô tình nghe tin tỷ tỷ có chuyện hỷ, hôm nay đặc biệt đến thăm, phiền ngươi thông báo một nhi rút tay về, mỉm cười nói-Thiên Tuyết cô nương quá coi trọng nô tỳ nồi! Nhưng thật không may, Vương phi đang nghỉ trưa, không tiện gặp khách, hay là ngày khác cô nương trở lại mắt Thiên Tuyết lộ ra thất vọng, nha hoàn Hạnh nhi bên cạnh sốt ruột, lớn tiếng nói-Xú nha đầu, đúng là không biết xấu hổ, tiểu thư nhà ta đại giá quang lâm qua đây, ngươi dám…-Hạnh nhi, im miệng đi!Thiên Tuyết nghiêng đầu quát lớn, mím môi cười-Không sao, ngày khác ta trở phòng, Khinh Vân Nhiễm mới nằm xuống chưa lâu, nghe được tiếng nói chuyện ngoài cửa, lo lắng chốc lát, hô lên-Tú nhi, mời Thiên Tuyết cô nương vào đi!Tú nhi nghe vậy cau mày, thở dài, hành động của mình là nói dối, tỷ tỷ lại…Hạnh nhi tức giận trừng mắt nhìn Tú nhi, xác định là nàng nói dối. Tô Thiên Tuyết cười đi theo Tú nhi trong phòng, Thiên Tuyết tò mò đánh giá bốn phía, trong phòng được bố trí những bức thư pháp cổ tao nhx, nàng ta đến Vương phủ hơn một tháng nhưng chưa từng thấy Vương phi từ trong gian phòng này đi ra, không biết là vì cớ gì?-Tú nhi, dâng thanh âm ôn nhu êm tai truyền đến, Thiên Tuyết nghe tiếng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ngồi trên giường là một nữ tử dung mạo thoát tục, da thịt trắng mịn như mặt nàng rất đẹp, ngũ quan tinhh xảo, búi tóc đơn giản, tóc đen như tơ giống như đóa phù dung tung bay trong gió, đôi mắt lưu ly đen láy trong sáng, cả người từ trên xuống dưới toát ra khí tức nhã tú như một viên ngọc quý chiếu xạ sáng chói khắp nơi, phảng phất như một giai nhân trong sơn cốc, thanh nhã tuyệt Tuyết nhìn thấy Tam tiểu thư của Thừa tướng xinh đẹp xuất chúng, nhưng cũng không biết nàng lại xuất trần thoát tục đến vậy, so với lời đồn thì còn hơn đến bảy phần, trong mắt không khỏi hiện lên đố thời Khinh Vân Nhiễm cũng đánh giá nàng ta, nữ tử này thanh thoát, xinh đẹp đáng yêu, hơi điểm một chút phấn, châu thoa cài tóc, eo thon gọn, mặc y phục màu hồng nhạt, thắt lưng tơ tằm tinh tế bó eo nàng lại, tôn lên dáng vẻ nhỏ nhắn, xinh xắn của nàng sáng ngoài cửa sổ chiếu vào Thiên Tuyết, làm quanh người nàng ta như bao bởi một vầng sáng nhu hòa, kết hợp với sắc hồng của y phục, nụ cười khéo léo, diện mạo như đóa phù dung, đôi mắt xinh đẹp sáng nhiên là một mỹ nhân nghiêng thành, mặc dù không kiều diễm bằng Nghê Thường, ưu nhã như Nhã Phù, yêu mị giống Vũ Liễu nhưng lại có khí vận hoạt bát linh phi tỷ tỷ, xin lỗi vì đã quấy rầy lúc tỷ đang nghỉ mắt Thiên Tuyết như mỉm cười, bước nhanh đến, Khinh Vân Nhiễm mím môi, thản nhiên nói-Không sao!-Vương phi tỷ tỷ, người thật đẹp!Thiên Tuyết bình tĩnh nhìn nàng, hâm mộ Tuyết nhìn tỷ mà thấy mặc cảm tự ti rồi!-Thiên Tuyết cô nương quá khen!Khinh Vân Nhiễm đứng dậy, chậm rãi đi tới cạnh bàn, dưới chân Thiên Tuyết vang lên tiếng vang, ý nói “Mời ngồi!”.Thiên Tuyết kinh ngạc, không khỏi hỏi-Tỷ tỷ, sao chân tỷ lại bị xiềng xích vậy?Ngẩng đầu thấy vẻ mặt lạnh lùng của Khinh Vân Nhiễm, thầm đoán, nói-Đây là lệnh của Hiên sao? Sao chàng lại xích tỷ?Khinh Vân Nhiễm thản nhiên nói-Ta trốn từ Vương phủ ra Thiên Tuyết như nai tơ khó hiểu, thương hại nhìn nàng, cúi đầu nói-Là bởi vì ta sao?Khinh Vân Nhiễm nâng mắt, nói-Ta muốn Vương gia hưu ta!Trong mắt Tô Thiên Tuyết hiện lên kinh hoàng, nhỏ giọng nói-Tỷ tỷ, bây giờ tỷ đang mang thai, Hiên sẽ không cho tỷ đi đâu!Sắc mặt Khinh Vân Nhiễm trong trẻo nhưng lạnh lùng, mắt chợt sáng lên, thản nhiên nói-Thiên Tuyết cô nương, ngươi đến Nam Phong uyển, Vương gia có biết không?Một hồi lâu, nàng ta ôn nhu nói-Có phải ta gây phiền toái gì cho tỷ tỷ đúng không?Khinh Vân Nhiễm lắc đầu, nói-Thiên Tuyết cô nương đến thăm ta là ý tốt, nhưng Vương gia sẽ không thích ngươi tiếp xúc quá nhiều với vậy Thiên Tuyết thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng nói-Hóa ra là vì nguyên nhân này,tỷ tỷ lo lắng nhiều quá, Hiên không có trong Vương phủ, ta chỉ ngồi ở đây một lúc rồi sẽ đi, thị vệ ngoài cửa không dám nói lung tung đâu!Khinh Vân Nhiễm nâng mắt, con ngươi mắt chuyển động, đối vời lời của nàng ta nàng không có ý kiến gì, trên đời này không có ngọn gió nào là không vượt qua nổi bức tường, mặc dù thị vệ canh cửa không nói gì không có nghĩa người khác cũng sẽ không nói?!-Hạnh nhi, mang đồ đến Thiên Tuyết mỉm cười, khóe miệng cười lúc ẩn lúc hiện, làm người khác trìu tiểu là một hộp phấn, vốn là phấn do Nam Hải chế thành, nghe nói phấn này công hiệu rất tốt với da tay, còn có thể chống lão hóa!Tô Thiên Tuyết cười cười, đem cái hộp đưa cho Khinh Vân Nhiễm, nói-Ta đã dùng qua, hiệu quả thật không sai, da tay so với trước kia cũng mịn màng hơn nhiều, hy vọng tỷ tỷ Vân Nhiễm nhận lấy, khóe miệng cười nhẹ, nói-Ta rất thích!-Vậy ta xin cáo từ!Tô Thiên Tuyết mỉm cười hạ thấp người, Khinh Vân Nhiễm vuốt cằm, ý bảo Tú nhi tiễn các nàng ra ngoài, nhìn bóng lưng Thiên Tuyết rời đi, không khỏi thở dài, nàng như chim chích sợ cành cong, sợ họa từ trên trời giáng xuống đầu, Tô Thiên Tuyết bây giờ là người trong trái tim Tiêu Thần Hiên, không tránh được, đều là nhi trở về phòng, nhìn Khinh Vân Nhiễm đang nghĩ tới chuyện gì, quay đầu, xem hộp phấn trên bàn, nhẹ giọng hỏi-Tỷ tỷ, nghe nói hộp phấn ngọc trai này là do Vương gia mang từ trong cung về, chỉ có một hộp, nàng ta có thể bỏ Vân Nhiễm lấy lại tinh thần, thản nhiên nói-Nếu muội thích thì lấy dùng nhi vội vàng xua tay-Tay Tú nhi thô to, sao có thể dùng thứ quý giá như vậy?!Khinh Vân Nhiễm cười đi tới, mở ra ngửi thử, một mùi thơm thoang thoảng, đây quả là một thứ tốt, bất quá, không an đêm, Khinh Vân Nhiễm cùng Tú nhi đang dùng bữa tối thì Tiêu Thần Hiên một cước đá văng cửa phòng, tâm Khinh Vân Nhiễm nhất thời run gia!Tú nhi kinh hô một tiếng, nghênh đón trước một ngay!Đôi mắt Tiêu Thần Hiên âm chí vô tình, Khinh Vân Nhiễm cũng không thấy rõ hắn ra tay như thế nào, chỉ thấy thân ảnh Túnhi giống như bay, bị đánh ra xa vài thước, cuối cùng quỳ rạp trên mặt đất, miệng phun ra máu tươi, không quá bao lâu thì bất nhi!Khinh Vân Nhiễm hét lên một tiếng, ngực bị chấn động mạnh, đau nhức kéo tới, vết thương ở chân nàng vẫn chưa hồi phục hẳn, chỉ có thể tập tễnh chạy tới, lòng nóng như lửa đốt, nàng quay đầu, tức giận đến mức cả người phát run, mắng to-Tiêu Thần Hiên, ngươi không phải là người!Trong mắt Tiêu Thần Hiên hiện lên một ngọn lửa lớn, hung ác nhìn chằm chằm đôi mắt nàng, lạnh lẽo bức nàng, phẫn nộ-Tiện nhân! Rốt cuộc ngươi đã nói gì với Thiên Tuyết làm nàng nhất quyết đòi rời Vương phủ?Nghe vậy, Khinh Vân Nhiễm cười lạnh, nói-Ngươi có chứng cớ gì chứng minh là ta bức nàng đi? Tại sao nàng phải rời Vương phủ, chính là vì ngươi mắt Tiêu Thần Hiên như sắp bộc phát cuồng nộ, nắm vạt áo nàng, lạnh lùng nói-Khinh Vân Nhiễm, ngươi đừng có nói dối! Sáng nay nàng ấy rất tốt nhưng bây giờ lại muốn đi. Nhất định là ngươi đã nói gì đó, làm cho nàng…Khinh Vân Nhiễm kéo tay hắn, cười lạnh ngắt lời, nói-Hiên Vương gia, ngươi đã yêu Thiên Tuyết cô nương đến vậy thì nên lấy nàng làm vợ, toàn tâm toàn ý với nàng, không nên nuôi nhiều phụ nữ, ngồi mà hưởng Thần Hiên nhất lời bị lời nàng nói làm cho nghẹn không biết nói gì, đôi mắt nguy hiểm nheo lại-Ngươi…Khóe môi Khinh Vân Nhiễm cười, lạnh lùng nói-Vương gia rốt cuộc sợ điều gì? Ta có ý muốn thành toàn Vương gia cùng Thiên Tuyết cô nương, Vương gia lập tức hưu ta, quang minh chính đại mà Thiên Tuyết cô nương qua mặt Tiêu Thần Hiên âm trầm lạnh lùng, ánh mắt lạnh lùng, nghiến răng nghiến lợi nói-Khinh Vân Nhiễm, ngươi có chủ ý quái quỷ gì?Khinh Vân Nhiễm bình tĩnh nhìn hắn, nói rõ ràng từng câu từng chữ một-Xin Vương gia hưu ta!Tiêu Thần Hiên tức giận đến mức sắc mặt xanh mét, trong mắt hiện lên phẫn nộ, đau đớn hỗn loạn, ánh mắt sáng quắc nhìn nàng bình tĩnh, tức giận không kìm được kêu lên-Mơ tưởng! Ngươi đang mang hài tử của Bổn Vương, ngươi muốn chạy đi đâu?Khinh Vân Nhiễm cắn răng, tâm đau đớn, lớn tiếng kêu lên-Hài tử này không phải của ngươi!Hài tử này không phải của ngươi… Hài tử này không phải của ngươi… Hài tử này không phải của ngươi…Tiêu Thần Hiên choáng váng, gân xanh trên trán nổi rõ, hàm răng cắn chặt, hai tay nắm chặt lại, đau đớn mạnh mẽ chiếm lấy trái tim, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Khinh Vân Nhiễm, trong mắt ngưng tụ sát khí hàn Vân Nhiễm, ngươi có gan nhắc lại một lần nữa! Ta giết ngươi…
Nghe vậy, Tiêu Thần Hiên chau mày, đôi mắt âm u như nước ao lạnh lẽo không có chút rung động. Di Hương nhẹ mân đôi môi đỏ mọng, đôi mắt buông xuống giấu đi sự vui sướng nảy lên trong lòng. Tiêu Thần Hiên bỗng nhiên đứng dậy, mặt âm trầm, nhanh chóng đi ra chỗ khác, đẩy cửa ra, vạt áo bị kéo sang một bên làm lộ ra lồng ngực khỏe đẹp gợi cảm, trầm giọng nói-Đi mời Duẫn đại vệ Trảm Đình chắp tay nói-Thuộc hạ đã phái người đi mời rồi Thần Hiên cau mày, trong mắt lạnh ngưng nổi lên giận dữ, dám can đảm gây chuyện trước mặt hắn quả là chán sống, sửa sang lại trang phục, nói-Theo ta đi tới Nghê Mộng hạ tuân Đình đứng dậy, sắc mặt hết sức bình tĩnh, tựa hồ như loại sự tình này là chuyện bình thường.*******************Phía trong Nghê Mộng các, một nữ tử sắc mặt tái nhợt đang nằm trên giường, sắc môi xanh tím, hô hấp yếu ớt, hai nha hoàn yên tĩnh đưng hai bên, đôi mi thanh tú vắt chặt, trên người mơ hồ như đổ mồ hôi nữ thân cận của Nghê Thường sắc mặt bối rối, tính mạng của chủ tử nếu xảy ra việc gì ngoài ý muốn thì người trong cái viện này cũng không tránh khỏi liên cạnh giường có một vị nam tử tuấn tú thân bạch y đang ngồi, hắn cau mày, bóp cổ tay nữ tử dò xét mạch tượng, cảm giác được mạch tượng lúc mạnh lúc yếu, hết sức rối loạn, là điển hình của chứng trúng độc, hơn nữa độc trong người nàng tựa hồ không phải là của Đông Mặc Băng vạch mí mắt nàng ra, phát hiện đồng tử nàng thu nhỏ lại, tầm mắt dời xuống phía dưới, nhìn thấy đầu ngón tay nàng biến thành màu đen, khóe miệng không khỏi cười yếu này, Thiến nhi lo lắng hỏi-Duẫn đại phu, chủ tử có thể cứu được không?Duẫn Mặc Băng cúi đầu không nói gì, con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng, đứng dậy đi tới bàn, lấy từ trong người một cái lọ, đổ ra một viên thuốc đưa cho Thiến nhi, nói-Trước tiên đem thuốc giải độc này cho nàng miệng Thiến nhi vừa động, lộ ra chút vui sướng, tiếp nhận viên thuốc, vội vang mang cho chủ tử này cửa lớn bị đẩy ra, bọn nha hoàn nhìn thấy người liền sợ hãi, vội vàng cúi đầu, quỳ xuống nói-Nô tỳ xin thỉnh an Vương mắt lãnh đạm của Tiêu Thần Hiên liếc qua một cái, thấy Duẫn Mặc Băng ngồi ở một bên, bộ dáng nhàn nhã tự tại, không nhịn được nhăn mày hỏi-Mặc Băng, thế nào rồi?Ngón tay Duẫn Mặc Băng nhẹ gõ lên mặt bàn, lãnh đạm cười trêu chọc-Thần Hiên, vương phủ này của ngươi đều thành nấm mộ hồng nhan rồi!Con mắt của Tiêu Thần Hiên sắc đến rùng mình, khuôn mặt nghiêm trọng kêu lên-Ngươi mà nói loạn nữa ta lập tức đem y quán của ngươi san Mặc Băng nâng đầu, hé miệng cười khẽ-Hay, tính tình nóng như lửa vậy, sắc mặt Tiêu Thần Hiên hiện lên phẫn nộ-DUẪN MẶC Mặc băng kéo kéo lớn tiếng như vậy làm gì? Ta không có bị Thần Hiên vắt mi, mặt âm trầm ngồi xuống, thanh âm lạnh lùng nói-Nói việc chính đi, nàng bị trúng độc gì?Duẫn Mặc băng liền ngưng cười, trong mắt xẹt qua một đạo tinh trúng loại độc rất hiếm gặp, ta cũng chưa xác định được là loại độc gì?Tiêu Thần Hiên mi lạnh khẽ nhíu, trong mắt bắn ra hàn khí âm lãnh, ngữ khí vô cùng bực ngươi mà cũng không biết đây là loại độc gì?-Này! Ánh mắt ngươi như vậy là không tin ta sao?Mày rậm của Duẫn Mặc Băng vắt thành một đường, con ngươi đen lạnh lùng, nói-Tìm ra hung thủ hạ độc là việc của thủ Bổn vương sẽ không bỏ Thần Hiên hừ lạnh, trên trán nhíu chặt, dám tại Vương phủ của hắn gây chuyện, hắn tuyệt đối không đã kiểm tra qua đồ ăn buổi tối cùng với nước trà, không phát hiện thấy điểm khác Mặc băng nâng đầu lên thản nhiên nói-Độc phát tác trong thời gian dài, thời gian nàng trúng độc hẳn là trong vòng hai canh Băng, ngươi có phải đang giấu ta điều gì không?Tiêu Thần Hiên ánh mắt lợi hại nhìn chằm chằm hai tròng mắt Duẫn Mặc Băng hồi Hiên, ngươi biết rõ tính ta, khi không nắm chắc chuyện gì ta sẽ không nói, không xác định được chuyện gì ta lại càng không Mặc Băng hừ nhẹ, cười lãnh đạm như lúc ban Thần Hiên hé mắt, sắc mặt dần dần hòa hoãn. Duẫn Mặc băng nhún vai cười-Bị Vương gia vô tình như ngươi kéo đến đây đúng lúc ta đang trong chăn ấm nệm êm, đúng là vô nhân có thể đi!Tiêu Thần Hiên cười hừ một tiếng, vốn là bạn tốt cũng không thể chịu nổi tính tình tùy ý của đem tiền công chữa bệnh đến y quán của tại Mặc Băng mỉm cười đứng dậy, lưng ưỡn thẳng, nghiêm mặt nói-Thần Hiên, chuyện này không nên kết luận vội mắt Tiêu Thần Hiên trở nên âm phải ngươi đã phát hiện ra chuyện gì?-Chỉ là trực giác, có lẽ chuyện cũng không đơn giản như trong tưởng tượng của Mặc Băng vỗ vỗ vai hắn, ưu nhã tiêu sái đi ra Mặc Băng vừa đi khỏi, không khí trong phòng như ngưng trệ, hai nha hoàn run run quỳ xuống mặt đất, không được lệnh của Vương gia, cho dù có cho các nàng đến một trăm lá gan, các nàng cũng không dám tùy tiện đứng Thần Hiên cúi đầu, khí thế cao cao đè người, hắn đứng trước mặt các nàng, lạnh giọng hỏi-Hôm nay là nha hoàn nào hầu hạ chủ tử các ngươi?Thiến nhi dập đầu trên mặt đất, nghe được câu hỏi của hắn, thân thể chậm rãi đứng lên, ngẩng đầu lúng túng nói-Bẩm Vương gia, là nô tỳ ngươi đen của Tiêu Thần Hiên nheo lại, trầm giọng nói-Nàng đã đi qua nơi nào, gặp những ai? Mau mau thành thật bẩm báo cho nhi nuốt nước bọt, nơm nớp lo sợ nói-Thưa vương gia, chủ tử lúc xế chiều có đi bái kiến Vương phi, ngồi tại đó trong chốc lát, uống chút nước trà. Trừ lần đó ra thì chủ tử vẫn ở tại Nghê Mộng mắt Tiêu Thần Hiên trở nên u ám, nhìn chằm chằm nàng hỏi-Còn gì nữa?-Vâng, Vương gia! Nô tỳ không dám kết luận việc này là do Vương phi gây nên nhưng Vương phi lại là người đáng nghi nhất, nô tỳ cả gan nói thẳng, xin Vương gia chu trì công đạo cho chủ nhi nói xong, sống lưng thấm ra một tầng mồ hôi phải nghĩ cho rõ ràng, nói xấu chủ tử vốn là tội Thần Hiên hừ lạnh, sắc mặt lạnh lời nói của nô tỳ đều là thật, xin Vương gia minh nhi toát mồ hôi như mưa mùa hạ, đáp lời như vậy, hẳn là chủ tử sẽ không trách mắng mắt Tiêu Thần Hiên đảo qua nhìn Thiến nhi, như nghĩ tới điều gì, trước tiên phải đi Minh Hiên uyển điều tra một phen, sau đó kết luận cũng không muộn.***************Ánh trăng ngày hè trông thật tuyệt vời, mông mông lung lung, bầu trời trong Vân Nhiễm bệnh nặng mới khỏi, một ngày qua nàng cảm thấy hết sức mệt mỏi, liền đi ngủ từ sớm, thẳng một mạch đến nửa đêm không chút mộng ngoài sân đột nhiên vang lên những tiếng ồn hỗn tạp, mấy tên thị vệ cầm đuốc trong tay, sân đang yên tĩnh vắng vẻ bỗng được ánh lửa soi sáng như ban ngày, một tiếng động lớn, cửa phòng bị một người thô bạo đá văng Vân Nhiễm bừng tỉnh, đôi mắt đang buồn ngủ nhập nhèm chậm rãi mở ra, ưm một tiếng, tiện tay mặc vào bộ váy ngủ màu trắng, đứng dậy xuống giường, đi ra bên ngoài, vén rèm lên, muốn nhìn xem rốt cuộc đã có chuyện gì xảy bộ bạch y tung bay, nữ tử khí chất xuất trần đột nhiên xuất hiện trước mắt toàn bộ thị vệ, làm cho người ta có cảm giác khiến hô hấp cứng lại, da thịt tuyết trắng mê người như ẩn như hiện, mái tóc tung bay, một chút buông xuống trước ngực trái, chỉ thấy lông mi nàng khẽ run, tư thái thanh nhã lạnh nhạt, dáng vẻ ôn nhu yểu điệu, vô cùng hư ảo, không nhìn được khói lửa nhân gian cái này chắc là không vương bụi hồng trần.Khuôn mặt kiên nghị của thị vệ có chút giật mình, hiện lên sự nhợt mặt Tiêu Thần Hiên lạnh lùng, con ngươi đen thâm thúy như có làn sương lạnh đuổi đi toàn bộ xúc động của bọn Vân Nhiễm đứng ở mạn trước rèm, có chút hé mắt, thích ứng với ánh lửa bên ngoài, nhìn thấy thân ảnh cao lớn đứng trước cửa, thân thể không khỏi run lên, chớp mắt, rất nhanh khôi phục vẻ mặt nghiêm trang, môi anh đào khẽ mở, hạ thấp người nói-Thiếp xin thỉnh an Vương gia. Không biết Vương gia mang theo nhiều thị vệ đến đây có chuyện gì?
Đông Kỳ hoàng triều, ngày mười tám tháng sáu năm Thiên Khải thứ sáu. Kinh thành có vẻ náo nhiệt, vui mừng hơn bình thường. Hôm nay chính là ngày đại hôn đệ đệ ruột của Hoàng thượng, Hiên vương gia cùng tam nữ Thừa tướng. Từ sáng sớm, mấy con đường phồn hoa nhất kinh thành đã bị sóng người tràn ra mãnh liệt làm tắc nghẽn, tất cả mọi người đều muốn xem phong thái của Hiên vương gia cùng đại hôn long trọng, đình đám. Cả hôn lễ đều do hoàng thất tỉ mỉ xử lý, chẳng những long trọng mà còn náo nhiệt phi thường, bên ngoài không thể so sánh được với đại hôn của thiên tử đương triều. Từ hoàng thành tới Hiên vương phủ, từ các đường cái đến hẻm nhỏ, khắp nơi đều giăng hoa kết đèn, pháo hoa được phóng ra đinh tai nhức óc, tiếng chiêng trống xé gió vang vọng lên tận mây xanh. Trong đám người náo nhiệt, từng đợt tiếng hoan hô vang lên, khắp nơi đều là sự vui mừng, hân hoan, cảnh tượng thật là náo nhiệt. Ngày trước đại hôn, cổng lớn của Hiên vương phủ treo đầy những dải lụa đỏ và tiên hoa. Trong vương phủ, các cột trụ đều được sơn đỏ thắm, các lâu đình cũng được trang trí không kém, nào là lụa đỏ rồi tiên hoA cùng đèn lồng, khắp nơi giăng đèn kết hoa, tiếng chiêng trống rộn ràng, tỳ nữ hạ nhân lui ra lui vào, công việc vô cùng bận rộn. Sau khi rước kiệu hoa xong, tại tân phòng, trong niềm vui sướng, hân hoan của mọi người, trên người mặc đại hồng cẩm bào, đầu đội mũ phượng, tân nương Khinh Vân Nhiễm an tĩnh ngồi trên hỉ giường, nghe được tiếng chân bà mối cùng tỳ nữ đã ra khỏi phòng, nàng không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Nàng thế nào cũng không nghĩ hôn lễ ở cổ đại rườm rà đến thế. Vạch khăn trùm đầu, bỏ mũ phượng ra, nàng tiện tay ném nó lên giường, nhanh chóng đứng lên, ngọn nến lớn màu đỏ chiếu rọi dung nhan thanh nhã, xinh đẹp tuyệt trần, khuôn mặt nhỏ nhắn, tóc mai như mây, đôi mắt trong như nước, mũi thẳng, đôi môi anh đào, da trắng như tuyết, cả người lộ ra một khí chất thanh nhã. Mái tóc dài đen như mực, mũ phượng đẹp đẽ quý giá, phía trên búi tóc cài 1 cây trâm vàng đính chuỗi ngọc thật dài buông xuống, đung đưa theo cử động, trên người nàng có Hoàn bội cũng rung động theo. Dung nhan này, cho dù ở hiện tại cũng là mỹ nhân bại hoại khó gặp haha mỹ nhân bại hoại . Chỉ là lúc này trên mặt nàng không có vẻ mặt ngượng ngùng, vui sướng của một tân nương mà ngược lại vẻ mặt của nàng như là chuẩn bị nghênh đón một trận chiến ác liệt và nghiêm trọng vậy. Bên trong hỉ phòng, mọi thứ đều được điêu khắc tinh tế, nạm vàng khảm ngọc, đồ gỗ lộ ra thần vận tao nhã, xa hoa phú lệ, cửa sổ được che bởi tấm rèm đỏ, chắn đi một chút ánh sáng của mặt trăng, nàng chậm rãi tới hướng cửa sổ. Một trận gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi vào, Vân Nhiễm nhẹ mân cách môi anh đào, đưa tay vươn ra ngoài cửa sổ để cảm nhận từng làn gió thổi nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, một mùi hoa nhàn nhạt, thoang thoảng theo gió mà đến. Tựa hồ như tâm tình tốt lên, nàng cười lãnh đạm, con ngươi mắt nâng lên sau đó lại lơ đãng hạ xuống, gió vẫn thổi nhẹ nhàng, cả người toát lên vẻ kiều mỵ. Vầng trăng rằm treo phía trên cao bầu trời, ánh sáng lúc ẩn lúc hiện, sau khi sự huyên náo, ầm ĩ kết thúc thì tất cả rơi vào tĩnh lặng, hết thảy trong mắt nàng như thế cũng tốt đẹp, suy nghĩ không khỏi như gió mà tan đi. Đột nhiên có một trận những tiếng chuông đồng thanh thúy vang lên, nàng bỗng quay đầu lại, chỉ thấy trên hỉ giường có giắt chuông gió không ngừng phát ra những tiếng “đinh đông” như xé gió, như từng làn nước suối giống nhau chảy qua tâm ruộng, làm cho người ta tâm tình cảm giác sung sướng, trong lòng có điểm kinh ngạc, trong phòng Hiên vương gia cư nhiên như có nữ nhân vậy. Sau một khắc, cửa phòng dán chữ Hỉ bị đẩy ra, một thân ảnh tôn quý, cao lớn bất ngờ xuất hiện tại cửa. Khinh Vân Nhiễm dừng mắt nhìn lại, ánh nến chập chờn, dần dần thấy rõ dáng vẻ của hắn, một khuôn mặt tuấn mỹ , trên người mặc hỉ phục tân lang, hết sức anh tuấn, tuấn dật đẹp giai thế này mà lại ác thế . Trên đầu đội mũ quan minh châu, tóc dài như thác nước buông xuống, đôi mắt như bao bởi lớp băng sương, tản mát toát lên vẻ kiệt ngạo bất tuân, con ngươi đen thâm thúy hẹp dài , tinh thần như khí trời trong đêm lạnh, biểu hiện của hắn vô cùng lạnh lùng, cao ngạo, từ đó tạo nên bức tranh hắn lãnh khốc vô tình, vóc người cao lớn, khí chất giống như báo đen, tự hồ từ đầu đến chân đều tản ra vẻ lạnh lùng đến cả ngàn dặm. Nam nhân này là phu quân, cũng là người nắm giữ sinh mạng của người Khinh gia nàng. Tiêu Thần Hiên tầm mắt lạnh như băng dừng lại nơi Khinh Vân Nhiễm, liền nhanh chóng chuyển sang chỗ khác, chỉ thấy cánh môi hình cung đơn bạc của hắn hơi giật giật, một thanh âm lạnh lùng truyền đến -Vương phi phải chăng thấy tịch mịch, dám tự ý tháo bỏ hỉ khăn ?! Khinh Vân Nhiễm có chút sửng sốt nhưng nhanh chóng định thần lại, lãnh đạm nở nụ cười lấy lại nhan sắc -Phu quân nói quá lời, thiếp thân chậm chạp không chờ đến khi phu quân giá lâm, tưởng rằng phu quân tối nay có ý định đến nơi khác cho nên mới lớn mật tự tháo bỏ hỉ khăn xuống. Tiêu Thần Hiên hừ lạnh một tiếng, ngữ khí lạnh lùng bao hàm châm chọc -Vương phi chẳng lẽ trách Bổn vương không quan tâm ngươi? Khinh Vân Nhiễm mím môi, kiềm chế cơn tức giận phát lên trong lòng, có chút cúi người nói -Thiếp thân không dám. Tiêu Thần Hiên cười lạnh nói -Vương phi vì sao không dám? Bổn vương mới rồi còn đang đoán, Vương phi có phải không hài lòng hôn sự này nên có ý muốn đào tẩu?! Khinh Vân Nhiễm khẽ run, môi cánh hoa khẽ mở, thản nhiên nói -Phu quân nói đùa, thiếp thân chỉ là hóng gió mà thôi. Tiêu Thần Hiên khóe môi nổi lên một mạt cười lạnh, nói -Vương phi thật hăng hái, đêm động phòng hoa chúc ra trước cửa sổ hóng gió lạnh. Khinh Vân Nhiễm lạnh nhạt không nói, đầu cúi xuống, che đi trong mắt sự lúng túng. Tiêu Thần Hiên không thèm để ý tới, đi nhanh tới bên giường, hỉ phục một bên, mặt âm trầm ngồi xuống, chỉ chốc lát, con ngươi lạnh như băng của hắn giương lên, lạnh giọng ra lệnh -Lại đây! Bóng dáng của hắn bị ánh nến chiếu rọi trên mặt đất trông rất dài, khuôn mặt tuấn mỹ tựa đá cẩm thạch của hắn lạnh như băng, hai tròng mắt cơ hồ như có một tảng băng lớn. Toàn thân hắn như phát ra lãnh ý làm Khinh Vân Nhiễm giật mình khiếp sợ trong chốc lát, chậm rãi đi tới bên giường, hé ra mặt cười, ánh mắt hạ xuống nơi mặt đất, đứng bên mép giường, vẫn không nhúc nhích. Tiêu Thần Hiên nhẹ nâng mi mắt, mặt hơi nghiêng đi, mỗi câu mỗi chữ đều lạnh lùng nói -Ngươi lo lắng cái gì? Đem y phục cởi ra, nằm lên trên giường. Khinh Vân Nhiễm nhíu chặt đôi mày, môi anh đào nhẹ mân, không nói một câu, một cảm giác nhục nhã mãnh liệt kéo tới, ánh mắt đối phương lạnh lùng tàn nhẫn tựa như thợ săn khôn khéo ước lượng giá trị con mồi, nam tử như vậy lại là phu quân của nàng, quả như lời đồn là người bạc tình. “Nếu ngươi không chịu làm, đại lao của Bổn vương tốt lắm!”, Tiêu Thần Hiên hừ nhẹ một tiếng, con ngươi đen hẹp dài híp lại, trong mắt dâng lên sự bực mình, hung hăng bắt lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng, sử dụng lực đạo đủ để đem đầu khớp xương nàng bóp nát. Cổ tay liên tục duy trì sự đau đớn kéo tới, Khinh Vân Nhiễm không không nhịn được kêu một tiếng, con ngươi mắt nâng lên chống lại tầm mắt của hắn. Đôi mắt đối phương như một hắc động không đáy, bên trong tựa hồ như cất giấu hận ý đến khắc cốt, u trầm âm hối, làm cho nàng vạn kiếp bất phục. Một trận tiếng vang y phục bị xé rách, quần áo tại bàn tay hắn hóa thành những mảnh vụn buông rơi, hắn không chút nào thương tiếc đem nàng đặt dưới thân. “Mở ra!”. Thanh âm của hắn lạnh như băng, trong mắt không có độ ấm, cho dù bây giờ vốn là mùa hè nắng chói chang nhưng nàng cũng không cảm thấy một tia ấm áp, phảng phất như mình đang ở nơi hoAng vu chỉ có băng và tuyết, thất thần chỉ trong chốc lát, hắn tàn nhẫn cướp lấy sự trong sạch của nàng. “Áa!”. Đau nhức làm cho Khinh Vân Nhiễm không nhịn được bi thảm kêu lên một tiếng, móng tay cắm sâu vào da thịt hắn, sâu đến nỗi chảy máu, một giọt nước mắt khuất nhục lặng lẽ chảy xuống từ khóe mắt của nàng, nhanh chóng ẩn xuống mái tóc. Vì đau đớn nên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vặn vẹo, tái nhợt như tờ giấy, một vài sợi tóc vương vãi tán loạn, bởi dao động trên giường, lung lay muốn ngã… Từng đợt đau đớn thấu xương làm cho đầu óc Khinh Vân Nhiễm tỉnh táo, nàng an ủi chính mình, nhịn một chút, nhẫn nại một chút thì tốt rồi… Nàng nhắm mắt lại, khi hai tròng mắt thanh thản khép vào, trong nháy mắt, trên đỉnh đầu vang lên một thanh âm châm chọc lạnh lùng -Giả bộ trong sạnh cái gì, ở trong mắt ta, ngươi ngay cả xướng kỹ cũng không bằng! Tiêu Thần Hiên ánh mắt tà tứ, tay nắm chặt cằm nàng, miệng nói ra những lời lẽ cay độc. “Đừng! Ngươi… Tránh ra!”. Khinh Vân Nhiễm hốc mắt đầy nước mắt, phát ra tiếng nức nở, nàng đã đau đến nỗi không thể phản bác lại lời nói của hắn. -Cảm giác được đau đớn thật sự? Đừng nóng vội, Bổn vương sẽ làm ngươi càng trở nên đau đớn hơn… Tiêu Thần Hiên cúi xuống thân thể, khóe môi vẽ ra điệu cười lạnh, ánh mắt hung ác làm cho người ta không rét mà run, con mắt âm lãnh, đem nàng giữ chặt không thể động đậy. -Không, đừng như vậy, van cầu ngươi… Khinh Vân Nhiễm hai tay khước từ, ánh mắt của hắn làm cho nàng giống như rơi vào động băng, trong nháy mắt cảm giác toàn thân lạnh lẽo, rét đến phát run. Song nỗi đau đớn vẫn lan tràn, phảng phất như thân thể cùng lục phủ ngũ tạng đều bị lửa đốt cháy, trái tim của hắn như khối băng cùng với lửa dày vò nàng, không cách nào chạy thoát. Tiêu Thần Hiên lạnh lùng vô tình nhìn nàng chằm chằm, không có một tia rung động, cũng không có một tia trầm luân, thanh âm lãnh khốc hướng tai nàng -Sau này ngươi với thị thiếp trong phủ đều giống nhau, chờ Vương gia ta sai bảo. Cả một đêm, hắn không quan tâm nàng mới trải việc đời, làm đủ tư thế, hại nàng thiếu chút nữa chết ở trên giường.
Nhưng trên thân hình xinh đẹp của nàng lại có rất nhiều vết bầm xanh tím, hơn nữa ở trên lưng còn có rất nhiều vết sẹo, trong lòng có chút hoảng sợ, thuận tay tra mạch nàng, tâm mạch vô cùng yếu ớt, hơn nữa ngoài ý muốn lại phát hiện nàng đã mang thai hơn một tháng. Lúc trước trong lòng Tố Vân dâng lên đố kỵ nhưng rất nhanh chuyển thành đồng tình, người nào táng tận lương tâm hành hạ một phụ nữ đang mang bầu thế này! Tâm trí nàng ta thắt lại, như thế này rất khó giữ được hài tử, đành phải nghe theo ý trời thôi, Tố Vân vội vàng đắp cho nàng chiếc chăn mỏng, ngay sau đó phân phó tỳ nữ đi đun nước nóng, sau đó chuẩn bị thuốc an một hồi luống cuống chuẩn bị, trên trán Tố Vân đầy mồ hôi từ trong phòng đi ra, đã gặp ngay Lãnh Tuấn đứng ngoài cửa đã lâu, lạnh lùng hỏi Tố Vân-Nàng ấy thế nào rồi?Nghe vậy, Tố Vân nâng mắt, trong mắt xẹt qua thản nhiên, thoáng có chút ghen tức, thản nhiên nói-Không phải ngoại thương, chỉ là thân thể quá suy yếu, bất quá hài tử trong bụng nàng có thể giữ được hay không phải chờ đến sáng mai mới có thể biết Tuấn ngẩn người ra, đôi mắt trở nên u ám, trầm giọng hỏi-Ngươi nói hài tử?!? Nàng mang thai rồi?Tố Vân gật đầu, chứng kiến vẻ mặt của hắn, trong lòng có chút không thoải mái, thở hắt ra, nói-Hơn một tháng rồi, nàng ra máu là bởi có người xâm phạm thô mắt Lãnh Tuấn lạnh lẽo, không nói một câu, sau đó xoay người bước đi, trong lòng Tố Vân ảo não, đuổi theo vài bước, kêu lên-Ngươi đi đâu?-Tuyệt Sát cung, nhiệm vụ lần này thất bại, phải trở về lĩnh Tuấn quay lưng về phía Tố Vân, thanh âm lạnh lùng nói, tiếng bước chân phát ra nhanh chóng, trong nháy mắt liền biến mất trước mặt Tố Vân thở dài, một kiếm khách nổi tiếng giang hồ, Lãnh “Tu La”, cả đời cô độc, sẽ không tự nhiên như vậy, nữ tử này đáng giá để hắn để ý đến sao? Không khỏi bực mình dậm chân một cái, xoay người trở vào lâu.*********************Trong Hiên Vương phủ, Tiêu Thần Hiên thống lĩnh một đội người ngựa đông đảo lục soát khắp trong phủ, hắn rõ ràng có thể đợi tin tức từ Trảm Đình, ai ngờ một khắc cũng không thể ngồi yên, đầu óc không khống chế được mà suy nghĩ miên man, trong đầu hiện ra nhất nhiều hình ảnh làm cho hắn phẫn nộ, hiện qua hiện lại không ngừng làm hắn không yên, không bằng tự chính mình đem nàng trở thị vệ tiến lên bẩm báo, chỉ vào một chỗ khuất bí mật, nói-Vương gia, ở đây phát hiện nhiều vết mắt Tiêu Thần Hiên hiện lên ánh nhìn lạnh lẽo, bước xa như bay tiến đến vị trí mà thị vệ chỉ, quả nhiên thấy nhiều vết máu, hắn ngồi xổm xuống, đầu ngón tay chạm nhẹ vào vết máu, vân vê tay, biết được thời gian máu đọng ở đây chưa lâu, vết máu này, trừ người phụ nữ ghê tởm kia, còn có thể là ai? Nàng thà rằng kéo lê thân thể bị thương lưu vết máu khắp nơi để chạy trốn cũng không nguyện đợi hắn ở trong chết! Trong lòng không khỏi phẫn nộ hét thầm một tiếng, mày kiếm hắn nhíu lại, trên mặt amm trầm lạnh lẽo, hàn khí dày đặc, hồi lâu tức giận tích lũy bộc phát trong nháy mắt-Khinh Vân Nhiễm, nếu để Bổn vương bắt được ngươi, xem ta cắt đứt chân chó của ngươi như thế nào?! anh ác quá hu huLúc này Trảm Đình cùng mấy thị vệ đi tới trước mặt Tiêu Thần Hiên-Vương gia!Tiêu Thần Hiên phút chốc đứng đạy, quay đầu nhìn Trảm Đình, tức tốc hỏi-Trảm Đình, tìm được người chưa?Trảm Đình quỳ xuống, chắp tay nói-Thuộc hạ đáng chết, không tìm được Vương phi. Bất quá thuộc hạ nghi ngờ Vương phi mất tích có liên quan đến Tuyệt Sát cung, cho nên trở về bẩm báo lại với Vương Sát cung?Trong mắt Tiêu Thần Hiên bắn ra một đạo hàn quang, tay gắt gao nắm chặt thành quyền, ngữ khí lạnh băng nhưng tàn lệ, nghĩ đến mật tín một tháng trước, nội dung mật tín…, nếu việc này không liên quan tới chúng thì cũng vô hồ, hắn không tin nàng có biện pháp dối trời qua biển, chạy thoát khỏi Vương phủ, bình tĩnh nghĩ lại thì phải do người khác mang nàng đi, trong ngực chứa đầy lửa giận, ý tứ thiêu đốt, hắn lạnh lùng nói-Trảm Đình, ngươi lập tức theo Bổn vương tiến thưa Vương Đình lập tức đứng dậy đi theo Tiêu Thần Hiên tiến cung.*******************Năm ngày sau, trong kinh thành từ khắp các đường cái đến hẻm nhỏ dán đầ bức họa một nữ tử xinh đẹp, nữ tử này chính là Vương phi của Hiên Vương gia mới lấy về không lâu, rước kiệu rất đình đám, từng oanh động kinh thành một nhân sự việc là năm ngày trước, Hiên Vương phi đột nhiên mất tích trong Vương phủ, chẳng biết đi đâu, Hiên Vương tiến cung cả đêm mới xin được ý chỉ của Hoàng thượng, treo phần thưởng năm vạn lượng hoàng kim, trong một khoảng thời gian ngắn, từ những “thợ săn” tiền thưởng chốn giang hồ đến những võ lâm cao thủ có chút danh tiếng, đều dốc sức, nóng lòng truy tìm, cũng muốn bỏ năm vạn lượng hoàng kim này vào trong túi này tại kinh thành, trong một quán ăn nhỏ, một tuấn mỹ thiếu niên có khuôn mặt tái nhợt, khóe mắt quan sát phản ứng của mọi người xung quanh, hồi lâu, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, an tâm đầu đường đến cuối hẻm, không người nào là không nói về chuyện Hiên Vương phi mất tích, có người nói, Hiên Vương phi không cách nào chịu đựng Hiên Vương gia ghẻ lạnh, đã cùng nam nhân khác bỏ trốn, có người lại nói, Hiên Vương phi bị Hiên Vương gia đối đãi bạc tình bạc nghĩa, làm thương tổn trái tim, một mạch chạy trốn khỏi Vương phủ, lại có người nói, Vương phi bị kẻ thù của Hiên Vương bắt đồn thật đáng sợ, mọi người đều truyền đi khắp nơi, Khinh Vân Nhiễm nhẹ thở dài một hơi, mình như thế nào, cũng chỉ nghe bọn họ nóiNhớ lại năm ngày trước, khi tỉnh lại, nàng phát hiện có một nữ tử ngồi bên cạnh mình, tuy trẻ tuổi nhưng rất tú lệ, nàng ta nói cho nàng biết, nơi này là thanhh lâu kỹ đầu tưởng rằng mình bị nam nhân kia bán vào kỹ viện, nhưng từ miệng nữ tử đó biết được, mình được nam tử đeo mặt nạ kia cứu về, về phần hài tử trong bụng nàng, không biết là do hài tử phúc lớn mạng lớn hay là may mắn được ông trời phù hộ, trải qua một đêm an thai, đúng là nguy hiểm vô cùng, cuối cùng cũng bảo vệ nữ tử lại nói thêm, nếu một lần nữa bị chảy máu giống vậy, hài tử nhất định sẽ mất, dấu hiệu tính mạng con nàng rất yếu ớt, nếu như lần sau thân thể người mẹ bị thương tổn nữa, hài tử rất có thể sẽ chết lưu trong bụng, nữ tử cũng nói cho nàng, ngày tháng sau này không thể quá vất vả, mệt nhọc, nếu không cũng sẽ bị sảy lòng vô cùng rối ren, nàng phải rời khỏi kinh thành, nhất định phải lặn lội đường xa, mệt nhọc không thể tránh được, trải qua thời gian dài lo lắng, hay là nàng không đành lòng bỏ mặc hài tử, có lẽ phôi thai trong bụng nàng chỉ nhỏ như đầu ngón tay út nhưng khi bát thuốc phá thai kề môi nàng, trong một khắc, nàng đột nhiên cảm giác mình rất tàn nhẫn, một tiếng bát thuốc bị vỡ vang lên, nước thuốc văng khắp tử đó vốn định giữ nàng mấy ngày, nhưng nàng không có ý định ở tại kinh thành, huống hồ trong thành xuất hiện rất nhiều người truy tìm nàng, đâu đâu cũng dán bức họa của nàng, bất dắc dĩ nàng phải cải trang thành khi ăn xong, nàng đem bát thuốc uống hết sạch, lấy ra vài đồng tiền đặt lên trên bàn, kêu một tiếng-Ông chủ, tính tiền!Ông chủ quay đầu, cầm tiền trên bàn, vẻ mặt cười nịnh-Quan khách lần sau trở Vân Nhiễm lãnh đạm cười vuốt cằm, xoay người rời đi, nàng đi trên đường rất nhiên nàng dừng lại, khuôn mặt chần chừ, nhìn xung quanh, sờ trong người xem có trang sức, thân thể từ Vương phủ trốn ra nên không mang theo, tiền cũng không có nhiều, nhưng lại phát hiện đôi khuyên tai, đôi khuyên tai này là do mẫu thân Khinh Vân Nhiễm để lại, nàng nghĩ mình rời khỏi kinh thành không bao giờ trở về. Suy nghĩ một hồi lâu, nàng chậm rãi đi vào tiệm cầm đồ, gọi chưởng quỹ-Chưởng quỹ, ta muốn đem cầm đôi khuyên tai này.
Giới thiệu Tên gốc Bảy ngược khí phi Thể loại Xuyên không, ngược tâm ngược thân rất rất ngược >.< Edit Tinker Chuông Độ dài 128 chương Vị trí vương phi này của nàng là do hắn dùng kiệu hồng đưa qua cửa chính nhưng lại chẳng khác gì những thị thiếp trong phủ của hắn, phải chờ đợi sự ân sủng của hắn. Thành thân nửa năm, 7 đêm làm bạn Cơ thiếp trong phủ nhiều như mây, khiêu khích, đả kích, nàng đều lạnh nhạt ứng phó. Đáng tiếc, đao kiếm quang minh dễ tránh nhưng ám tiễn lại khó phòng. Cho dù nàng bị người hãm hại, bị hủy dung, mất đi giọng nói hắn cũng chưa từng nói một lời nào. Hắn khiến nàng sống không bằng chết để vơi đi phần nào nỗi hận trong lòng hắn. Hại người phụ nữ hắn yêu thương nhất, như thế nào lại đổ lên đầu nàng. Nàng là một u hồn đến từ hiện đại, hắn khinh thường, chán ghét nàng nhưng tuyệt đối không cho nàng chết. Đáng thương thay nàng đã mang cốt nhục của hắn nhưng hắn lại nhẫn tâm bỏ. Trái tim chết, thể xác lụy tàn, nàng quyết định rời khỏi vương phủ. Cái thai lần này nàng nhất định phải bảo vệ nó.
thất ngược khí phi