Nhạc Chuông Muôn Dặm Tìm Em - Đào Phi Dương : tìm anh Sài Gòn em cũng kiếm, Hậu Giang em cũng đi Cần Thơ, Mỹ Tho, Bạc Liêu qua Bến Tre ở đâu em cũng tìm Châu Đốc, An Giang, Hà Tiên hay Rạch Giá không ngại bước đường xa Tháp Mười tìm đến, mũi Năm em chẳng quên tới U Minh Cà Mau. Lý Lăng say mê nhan sắc của Lâm Phương Bình. Dẫu vậy tính đến năm 1987, Lâm Phương Bình nhận được tổng cộng 632 bức thư tình từ Lý Lăng. Những lá thư đầy ắp yêu thương này giống như một cơn lốc tình yêu thổi đến trong lòng cô. Vào tháng 7 cùng năm, cả hai đã kết Tình em xứ Quảng lyric Nhạc sĩ sáng tác: Trần Ngọc Các ca sĩ: Hồ Quang Hưng, Đăng Anh, Huỳnh Nguyễn Công Bằng, Đông Dương, Quang Lê, Dương Triệu Vũ, Lương Gia Huy, Bảo Yến, Michael Lang, Đàm Vĩnh Hưng, Quang Hào, Lâm Bảo Phi, Dương Đình Trí, Hoài Linh, Lê Sang, Hàn Thái Tú, Khánh Bình, Đăng Khoa, Ngô Quốc Linh, Về quê Nuốt lệ làm vui lần cuối anh ơi. Mai ta cách xa nhau mỗi người một phương trời, Nhắm mắt xuôi tay thôi giã biệt từ đây, Và từng câu ái ân cũng tan tành theo khói mây. Nuốt lệ làm vui buồn lắm anh ơi, Tim em xót xa đau mỗi lần về với người, Cố níu thêm đau, cố giã vờ thêm khổ, Thì thôi khóc mà chi, em hãy vui Đọc sách Tình yêu của pháo hôi Vũ Mộc Phi Dương Online trên thư viện ebook ebook waka vn Cập nhật ebook Ngôn tình, Hiện đại, Huyền ảo mới nhất trên ebook. Tìm kiếm. Đăng nhập. Chịu trách nhiệm nội dung: Ông Đinh Quang Hoàng Phong môn (BL12): Phong môn là huyệt hội của kinh thái dương ở chân, mạch đốc. Vị trí: mỏm gai sau D2 đo ra 1,5 thốn. Điều trị: đau lưng, vai- gáy, đau đầu, cảm sốt do ngoại tà, ho, nóng vùng ngực. Cách châm cứu: châm sâu 0,2 - 0,5 thốn; cứu 5 - 15 phút. - Kho hàng khủng 30.000 căn nhà đang bán - Hỗ trợ chi phí đăng tin từ 2 triệu đến 5 triệu/1 tháng. - Hỗ trợ Bảo Hiểm va chạm 10 triệu/1 vụ. - Du lịch trong nước và nước ngoài như đi chợ - Tham gia các hoạt động thể thao của Cty - Cơ hội phát triển thăng tiến không giới hạn ↪️ YÊU CẦU CHỈ: - Không yêu cầu kinh nghiệm Tiểu sử Trịnh Đình Quang Lời bài hát "Thất tình" Sáng tác: Hoàng Đạo Anh đã không giữ được nhiều hạnh phúc cho em Nhiều khi giận nhau nước mắt em cứ rơi thật nhiều Anh xin lỗi em, hãy tha thứ cho anh lần này Đừng rời xa anh, em nói đi em vẫn yêu anh Nhưng nay cuộc sống không như anh đang ước mong Của một tình yêu sẽ hạnh phúc giống như bao người Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Truyện Tịnh Phi Dương Quang của tác giả Phong Lộng là đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, ngược luyến tàn tâm, gia tộc hắc đạo thời trước bị lụi bại, con út của Hà gia là Quân Duyệt ngây thơ khờ dại tùy hứng, từ ngày sinh ra đã được nghìn vạn người nâng trong lòng bàn tay, sau khi mất đi sự bảo hộ của cha và anh trai, phút chốc chỉ còn lại hai bàn tay người đã từng là luyến nhân kiêm vệ sĩ – An Nhiên anh tuấn chói mắt, lại dùng thủ đoạn hơn người trở thành tân hắc đạo đế vương. Cùng đọc truyện Tịnh Phi Dương Quang của tác giả Phong Lộng tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, ngược luyến tàn tâm, HEEdit Nguyệt Cầm VânHà Quân Duyệt là con trai út của Hà gia, một gia tộc hắc đạo bụi bại. Từ lúc sinh ra đã được nghìn vạn người nâng trong bàn tay, nhận hết sủng ái nhân gian. Nhưng sau khi mất đi sự bảo hộ của cha và anh trai thì chỉ còn lại hai bàn tay người từng là luyến nhân - An Nhiên mang gương mặt anh tuấn cùng thủ đoạn hơn người đã trở thành tân hắc đạo đế Diệp chạy trốn để quên đi quá khứ và đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm còn An Nhiên lại ngược lại, phát thông báo khắp nơi không cho phép Quân Diệp chạy trốn. [Cường Ái Hệ Liệt 2] Ác Cảnh Ngôn Tình0 điểm Thể loại hiện đại đô thị, mafia, sĩ quan cảnh sát công x hắc bang lão đại thụ, cường cường, sắc, có rape, mọi người có thể đọc để tìm hiểu chi tiết Editor Đông Phương Huyết SắcGiới Lưu tủ sách Phượng Vu Cửu Thiên Ngôn Tình9 điểm Phượng Minh đã cậu ta cũng không nghĩ sinh mệnh của mình lại ngắn ngủi đến thế. Mười chín tuổi, cuộc đời chỉ mới bắt đầu, lẽ ra không nên bị kết trên Lưu tủ sách Kinh Vân Ngôn Tình0 điểm Thể loại Đế vương công x hoàng tử thụ, huynh đệ văn, ngược, sinh tử văn, HEHắn vừa sinh ra, mẫu thân đã qua đời, chỉ có Lệ phi yêu thương, bảo vệ, ôm ấp. Đối với đứa trẻ ba tuổi, Lưu tủ sách Ngoạn vật thế gia Ngôn Tình điểm Thể loại cổ trang, nhất thụ nhất công, cảnh báo rating 18+, H~~ dày đặc, PinkDịch Ngọc Vân + Ca caPairing Thụy Thanh x Trương Nguyệt LãngNgoạn vật giới hai đại thế gia, đấu đến Lưu tủ sách Thái Tử Ngôn Tình điểm Thể loại Cổ trang cung đình, nhất thụ nhất công, huynh đệ trạng 5 quyển + 2 phiên ngoại HoànEditor Băng Tiêu, Tuyết Lâm, Tiểu Bạch Dương, Daniel, Y ĐìnhBeta – reader Tuyết Lâm, Băng Lưu tủ sách Mặt trời lên cao, tôi cuối cùng cũng uể oải tỉnh mắt ra, liền có thể nhìn thấy gương mặt anh tuấn của An Nhiên, thực sự là một điều vô cùng hạnh không phải vừa mới tỉnh dậy, mà là đã xong xuôi không ít công việc, tính toán thời gian, mới từ thư phòng trở về tôi đã tỉnh, theo thói quen cúi đầu xuống, trao một vòng hôn môi mãnh liệt, cắn môi tôi đến ẩn ẩn phát đau.“An Nhiên, đủ rồi…”“Xuỵt,” An Nhiên nói, “Tôi mới là người làm chủ.”Ngữ khí thật độc thực sự, đã thay đổi rất rất tôi đến thở hồng hộc, lại xốc chăn lên, chui vào trong cả phải chứ? Đêm qua nếu như chiếu theo cấp độ lao động mà nói, đã thuộc loại cường độ lao động quả, anh thực sự làm, ở dưới lớp chăn thuần thục lưu loát lột áo ngủ của tôi, ném lên mặt bắt được bàn tay của anh đang sờ loạn đến đùi, nỗ lực lảng sang chuyện khác, “Có phải hôm nay Thành Cung Lượng lên máy bay không?”“Quân Duyệt, tôi muốn cấp cho cậu thêm bốn chữ đánh giá nữa không thể dung nhân*,” An Nhiên nói, “Tiểu Lượng đã ra sân bay rồi, tôi để A Kỳ lái xe đưa cậu ấy đi.”*không thể dung nhân không thể tha thứ cho kẻ khácNgày ấy bọn A Kỳ nhặt về được một cái mạng nhỏ, hoàn toàn là nhờ vào An Nhiên mang theo anh em tới ứng cứu kịp khi cứu được Lâm Tín A Kỳ, An Nhiên mới biết Mẫn Nhi đã mang tôi đi, biết không hợp lý, liền vội vã đuổi đến biệt chút trì hoãn như vậy, hại tôi một mắn chỉ là thương tổn phần mềm.“Bất quá, cũng tốt,” An Nhiên sờ sờ vành tai tôi, bên môi nhiều thêm chút ý cười, “Cậu cuối cùng cũng hiểu được cái gì là ghen.”An Nhiên nói, “Trước kia, cậu chưa từng đem những chuyện này đặt vào trong lòng, tôi ở một bên bốc hỏa lên, cậu vẫn thong dong bình thản như thường, một bộ dáng vẻ đốc định như tôi chỉ có thể cần cậu.”Tôi hỏi vặn lại, “Chẳng lẽ hiện tại không phải chỉ có thể cần tôi sao? Cả ngày bới móc lỗi sai ngày trước của tôi, lẽ nào anh đã từng vì tôi mà ăn dấm chua?”Đột nhiên kêu to một Nhiên rất quá phận, cứ như vậy không hề báo trước, xỏ xuyên áp bách tôi, vừa ở trên nói, “Đương nhiên có, tôi ăn dấm của Lâm Tín, không biết đã ăn bao nhiêu lần.”Tôi rất kinh ngạc, “Có cái dấm gì mà ăn?”Không biết tại sao đột nhiên anh lại nảy sinh hung ác, dụng lực đụng sâu một cái, cơ hồ khiến tôi hồn phi phách lúc sau, mới nói, “Cậu khi đó, đừng nói là Lâm Tín, ngay cả ở trong quán bar, cũng không biết đã có bao nhiêu người âm thầm để mắt đến cậu. Mỗi lần cậu đi quán bar, tôi lại tức đến phát điên.”Còn tưởng rằng anh chỉ là giận tôi uống rượu hại thân, thì ra còn có việc bị anh lộng đến vừa đau vừa đầy, thở dốc cũng không có hơi nửa ngày, mới đứt quãng nói được một câu, “Tức đến phát điên, anh có thể nói với tôi a.”Một câu này, còn không bằng đừng Nhiên như trừng phạt, bất ngờ đĩnh đến nơi sâu hét lên thất chịu không nổi anh chuyên chế như vậy, như bá vương, mỗi lần bị anh đè ép, tôi liền trở thành con dân đáng thương dưới sự thống trị của hoàng mắt An Nhiên nhìn tôi, có chút không lành, “Đã nói với cậu vô số lần, không được đi quán bar uống rượu. Cậu đã từng nghe qua dù chỉ một lần?”Lại là tôi sai?Chỉ có thể ngậm giờ khác với ngày xưa, anh thực sự đã trở thành An lão đại, oai phong một cõi trong hắc đạo, khi làm việc chính là nói một không nói thể đấu cùng anh, chỉ có một cái Trữ Thư dã tâm bừng bừng mà Quân Duyệt nào dám đấu cùng An lão đại, một phút bất cẩn, long nhan đại nộ, không phải chuyện trên giường đùa một hồi, tôi dở sống dở chết, anh lại thần thanh khí sảng, ôm tôi vào trong lòng, hỏi như thẩm vấn, “Hôm qua cơm tối ăn bao nhiêu? Canh cá có uống không?”Tôi lập tức lảng sang chuyện khác, “Lâm Tín đã trở về chưa?”An Nhiên trầm mặt liền cúi đầu, không dám lên lâu sau, An Nhiên mới nói, “Lâm Tín đã gọi điện về, sau khi an bài hết thảy cho Mẫn Nhi ở đó, hắn dự định thuận tiện đi Châu Âu nghỉ phép, nghỉ ngơi một thời gian. Ngày ấy sống mái với Trữ Thư, hắn cũng đã trúng hai súng, hẳn là nên tĩnh dưỡng.”Tôi thấp giọng, hỏi anh, “Mẫn Nhi có phải thật sự sẽ không trở về nữa?”An Nhiên một hồi không lên tiếng, sau đó thở dài, “Cô ấy không muốn nhìn thấy chúng ta nữa.”Tôi cũng như anh thở dài một tiếng, dựa vào ***g ngực dày rộng của An Nhiên, phát ngốc một hồi, mới nói, “Không thể ngờ được Lâm Tín lại là người đã giết anh trai tôi.”Mặt ủ mày nói, “Anh hai nếu như ở trên trời có linh, không biết liệu có trách tôi không giúp hắn báo thù hay không.”An Nhiên hỏi, “Cậu muốn giết Lâm Tín?”Tôi lắc Nhiên nói, “Quân Duyệt, anh cậu chết trong tay Lâm Tín, cậu không giết Lâm Tín báo thù, có phải cậu cảm thấy mình đã thả cho Lâm Tín một đường sống?”Tôi suy nghĩ một hồi, thành thật gật Nhiên hỏi, “Cậu biết không? Lâm Tín đã từng thả cho cậu một đường sống.”Tôi hỏi An Nhiên, “Là khi ở trung tâm giải trí, khi hắn làm việc bên cạnh tôi?”“Không, sớm hơn.” Trên mặt An Nhiên hiện lên biểu tình hồi tưởng, mở hai tay ra, ôm lấy tôi khe khẽ đung đưa, rất thoải nói, “Nhớ ngày đó, Lâm Tín vốn có gia thế hắc đạo, lại giết lão đại Hà gia, thanh thế nhất thời vô lượng. Nhổ cỏ nhổ tận gốc, nguyên bản chính là thông lệ của hắc đạo, hắn lại cố ý không quan tâm đến hành tung của cậu, cho cậu một cơ hội chạy trốn.”An Nhiên nói, “Khi đó tôi vừa mới tới chỗ Mẫn Nhi dưỡng trọng thương, chưa xông vào cuộc. Nếu như Lâm Tín lúc ấy muốn làm gì với cậu, tôi thực sự bó tay bất lực.”Nhắc tới việc này, tôi lại nhớ tới điểm mình không minh như Lâm Tín giết anh hai, vậy người nắm giữ giang sơn này hẳn phải là Lâm Tín mới đúng, vì sao trong nháy mắt, lại đổi thành một An Nhiên vô danh tiểu tốt?Tôi lấy việc này ra hỏi An cánh tay An Nhiên xiết chặt, ghìm đến nỗi tôi phải thất kêu một hỏi, “Cậu thực sự muốn biết?”Tôi gật Nhiên nói, “Cậu biết rồi, sẽ hối hận.”Tôi kiên trì muốn anh Nhiên nhàn nhạt trả lời, “Rất đơn giản, Mẫn Nhi ra mặt, Lâm Tín nhượng quyền.”Tôi quả nhiên hối mũi của Mẫn Nhi này, thực sự đủ cố ý nói, “Vậy không phải quá đơn giản ư? Những người bên dưới trong hắc đạo, bọn họ cứ như vậy chịu phục sao?”An Nhiên cười đáp, “Không phục, tôi tự nhiên có thủ đoạn làm cho bọn họ phục.”Nụ cười mỉm này của anh, mang theo sát rùng mình một cái, vội vàng dừng lại chủ đề có phục hay không, lại hỏi, “Mẫn Nhi đồng ý ra mặt, tôi có thể hiểu được. Nhưng mà Lâm Tín, vì sao hắn lại đồng ý nhượng quyền chứ?”An Nhiên cúi đầu, liếc mắt nhìn nói, “Đại khái cũng cùng một lý do với việc đã tha cho cậu một con đường sống sau khi giết Hà Quân Kiệt.”Tôi cái hiểu cái không, nhíu mày hỏi, “Lý do gì?”An Nhiên cười lớn.“Quân Duyệt,” Anh nói, “Tôi thích điểm ngu ngốc này của cậu.”Cắn cắn môi tôi, lại hôn đến gần như ngạt có khí tức của An Nhiên, dũng mãnh tràn vào buồng quên hết tất cả, càng sớm quên luôn Lâm có người nào khác, cái gì cũng đều không thảy chỉ có An như thế gian rộng lớn vô biên, con người muốn nhìn thấy được, nhất định phải có ánh có ánh sáng, thế gian dẫu đẹp hơn nữa, cũng không thể nhập được vào trong đời có lẽ thực sự có tình yêu hoàn mỹ, nhưng chỉ e không phải mọi người đều có phúc hưởng Nhiên và tôi, đều không hoàn mỹ, yêu thương nhau sâu sắc, tới gần bên nhau, tổn thương lẫn vì chúng tôi, đều tịnh phi dương quang đều không phải là ánh mặt trời.Mà chỉ là ngọn cho dù như vậy, cũng đã đủ, để trở thành ánh quang mang duy nhất, trong sinh mệnh của đối đều không phải là ánh dương quang, nhưng họ là tia sáng duy nhất trong cuộc đời nhau, vậy là đủ rồi nhỉ Làm tổn thương nhau cũng chỉ vì quá yêu, đánh đổi rất nhiều để có thể được ở bên nhau trọn đời, cũng đáng giá phải không? Tác giả Phong Lộng 风弄 Thể loại Đam mỹ, hiện đại đô thị, ngược tâm, ngược luyến tàn tâm, có H, cường công cường thụ, nhất thụ nhất công, HE. Văn án Đại gia tộc hắc đạo thời trước bị lụi bại, con út của Hà gia là Quân Duyệt ngây thơ khờ dại tùy hứng, từ ngày sinh ra đã được nghìn vạn người nâng trong lòng bàn tay, sau khi mất đi sự bảo hộ của cha và anh trai, phút chốc chỉ còn lại hai bàn tay trắng. Mà người đã từng là luyến nhân kiêm vệ sĩ – An Nhiên anh tuấn chói mắt, lại dùng thủ đoạn hơn người trở thành tân hắc đạo đế vương. Quân Duyệt mai danh ẩn tích, quyết định chạy trốn quá khứ hiển hách và tình cảm khắc cốt ghi tâm khi xưa. An Nhiên thì ngược lại, phát thông cáo khắp nơi, điều động thủ hạ, phát thệ không cho phép Quân Duyệt trốn thoát. Truy đuổi và bị truy đuổi, Chinh phục và được chinh phục, Một đoạn ái tình cùng hào quang, nửa đoạn ngăn trở trước kia đã chấm dứt thế nhưng, An Nhiên bị cường ngạnh chấp nhất, dùng âm điệu vướng mắc dây dưa mơ hồ, rốt cuộc tiếp tục lún xuống... - Review của bản thân Lại là một bộ ngược luyến, ngược tâm hơi nặng. Đọc truyện này cảm giác ngược hơi dừng lại thì chương sau yên tâm, tim bạn sẽ bị ngược hơn nữa. Cảm giác lớp sau đè lớp trước rất tê tâm liệt phế, cảm giác giống như thụ bị vứt bỏ nhưng lại không phải như vậy. Yêu sao phải khổ tâm và dằn vặt nhau như thế? Ám ảnh mình câu hỏi này mãi không giải đáp được => Bộ này hay và mình cực kì ức chế Thụ không phải văn nhược, thụ đủ hiểu chuyện chỉ là tính tình vô tâm tùy hứng, và ai dưỡng ra, nếu không phải cha và anh trai thì cũng 1 phần công chiều thành tính. Sinh ra trong hắc đạo nhưng gì cũng không biết, thì không chết mới lạ. Tuy nhiên mình vẫn không thể chấp nhận được những gì công làm, anh bảo anh vì người anh yêu tập dần cho cậu ấy sao? Anh đủ khả năng, đủ nghị lực sao không tiếp tục sủng em ấy. Rõ ràng một phần thâm tâm anh có hận nên muốn trả, anh chỉ lấy cớ mà thôi. Anh giận gì, hận gì, tức gì, em ấy cũng đã chịu, đọc rồi nghĩ, anh quả thật quá biến thái thôi! Các nhân vật phụ hùa vào chửi em thụ nhưng theo mình em ấy không sai gì, không biết không có tội, nếu như các người nói sớm điều trong lòng ra, tất cả sẽ không đi đến bước đường này. Các người chỉ đến cùng mới nói, rồi đổ em ấy là ngu xuẩn, mình đến cùng không hiểu ai ngu hơn? Không lẽ không biết tức là ngu? Người chẳng phái thánh, không nói sao biết chứ... Ức chế! Mình ức chế cho em thụ, vốn đã đau khổ lại còn phải gánh thêm mấy cái tội danh, ừ thì không biết có tội của không biết nhưng vầy thì hơi quá!

tịnh phi dương quang