Chồng Của Tôi Rất Nhiều Tiền. Chồng Của Tôi Rất Nhiều Tiền Được 7.25/10 từ 3 phiếu bầu. Hán Việt: Ngã lão công ngận hữu tiền. Số chương: 128. Ngày mở hố: 10/12/2019. Ngày lấp hố: Editor: _14thfebruary. Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt
Hán Việt: Ngã lão công ngận hữu tiềnSố chương: 128Ngày mở hố: 10/12/2019Ngày lấp hố:Editor: _14thfebruaryThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình
Giới Thiệu Truyện Chồng Của Tôi Rất Nhiều Tiền Hán Việt : Ngã lão công ngận hữu tiền Số chương: 128 Ngày mở hố: 10/12/2019 Ngày lấp hố: Editor: _14thfebruary Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Song khiết, Hào môn thế gia, Giới giải trí
Chồng của tôi rất nhiều tiền. Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Song Hào môn thế gia, Giới giải trí, Sảng văn. 1. Chu Thịnh là mẫu người đàn ông mà phái nữ ưu ái, người vừa đẹp trai vừa có tiền, dáng vẻ anh tuấn, phong thái khí
Anh có tiền có quyền tất nhiên là để làm mọi thứ trải đường cho vợ anh rồi. "Chồng tôi có rất nhiều tiền" đúng như tên gọi bộ truyện tràn ngập mùi tiền, sủng ngọt và hài hước. Đồng Bắc Bắc thông minh và mạnh mẽ, Chu Thịnh bá đạo mà lại thê nô, tạo nên
Để bù đắp cho con, năm nào chúng tôi cũng mua rất nhiều đồ chơi, đồ ăn khi về đón năm mới, nhưng lần nào về nhà cũng thấy ánh mắt xa lạ của con khi nhìn chúng tôi. Vợ chồng tôi cảm thấy rất khó chịu, nhưng không có cách nào. Khi đứa con đầu đang tuổi ăn tuổi lớn
Gặp lại chị dâu đã bỏ nhà đi từ nhiều năm trước trong hoàn cảnh khó ngờ. Gặp lại nhau ở bệnh viện, cả tôi và chị dâu đều rất bất ngờ. Ngày đó, vợ chồng anh trai tôi cưới nhau được 6 năm nhưng vẫn chưa thể có con. Làm được bao nhiêu tiền đều để dành chữa
Nhiều khi tôi cũng ghen vì chồng liên tục qua nhà vợ cũ, rồi ngủ lại ở đó. Tôi có gọi điện, phàn nàn anh lại bảo: “Con ốm, anh không thể về được”. Vậy là những đêm tôi ở nhà một mình lại dần nhiều lên.
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. Chương 4 Bốn đồng tiềnTrong phòng bếp là một đống lộn xộn, Đồng Bắc Bắc thật không dám nhìn chưa bao giờ nghĩ chỉ nấu cơm thôi cũng có thể sinh ra lắm rắc rối thế này. Vừa nhìn những lát khoai tây siêu dày rơi trên đất, cô cảm thấy hơi nhức được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn không hiểu sao lại hơi buồn cười, trước đây, cô chưa bao giờ nghĩ lão đại trong giới kinh doanh như Chu Thịnh xuống bếp sẽ gây ra thảm cảnh như người nhìn nhau, cũng không ai nói Thịnh cảm thấy hơi ngượng, anh nhắm chặt hai mắt, hướng về phía Đồng Bắc Bắc nói "Cô ra ngoài trước đi."Đồng Bắc Bắc "... Để tôi dọn dẹp một chút đã.""Không cần, em ra ngoài đi."Đồng Bắc Bắc trợn mắt, tỏ vẻ không tin "Anh chắc chắn mình có thể tự làm được?""Đương nhiên, tôi đâu có bị thiểu năng."Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Bắc Bắc nghẹn lời, lẩm bẩm "Tôi cũng có bảo anh bị thiểu năng đâu."Chu Thịnh cười lạnh "Ánh mắt vừa rồi của em chẳng khác gì đang nói người này đúng là thiểu năng cả."Nghe vậy, Đồng Bắc Bắc muốn bật cười, nhưng kịp kìm lại. Cô gật đầu, ồ một tiếng, hỏi "Vậy chúng ta sẽ ăn món gì?"Chu Thịnh nhìn cô chằm chằm, hừ lạnh, "Đặt đồ ăn ngoài."Mịe, lẽ ra anh không nên tới chỗ như phòng Bắc Bắc ừ ừ hai tiếng "Vậy tôi đi thu dọn đồ đạc tiếp nhé, anh chắc chắn chỗ này không cần tôi ư?""Không cần."Thấy Chu Thịnh kiên quyết, Đồng Bắc Bắc nhún vai rồi xoay người về phòng mình, còn về phòng bếp đang lộn xộn, cô nghĩ chắc Chu Thịnh vẫn có thể dọn dẹp, nhỉ?Nhìn chằm chằm đến khi cô vào phòng, Chu Thịnh mới vươn chân ra đá một cái, chửi thề một tiếng rồi cầm điện thoại gọi cho trợ lý vẫn chưa đi xa."Mua hai phần cơm về cho tôi, nhớ mua ức bò hầm khoai tây với cá kho tàu, còn món khác thì tùy ý cậu."Trợ lý vội vàng trả lời "Vâng, cô Đồng có không ăn món gì không ạ?"Chu Thịnh nhíu mày, nghĩ giây lát rồi nói "Không, mua về nhanh nhé.""Vâng."Tắt máy, Chu Thịnh nhìn phòng bếp với một mớ hỗn độn, hít sâu một hơi, xoay người nhặt nguyên liệu rơi xuống sàn lên, cho hết vào thùng Nhất Minh nhìn điện thoại bất đắc dĩ lắc đầu, vội vàng lái xe tới nhà hàng yêu thích của Chu Thịnh, Chu Thịnh không thích ăn cá, nhưng giờ lại chọn cá kho tàu, dùng đầu ngón chân mà nghĩ cũng đoán được là món cô Đồng kia Nhất Minh thấy nhiệm vụ này hơi khó, sau này rất có thể công việc của anh ta không chỉ là phục vụ cho vị đại gia nọ, mà còn bao gồm thêm cả vị cô Đồng kia nữa. Anh ta nghĩ chắc hẳn nếu vị cô Đồng kia vui thì đại gia mới có tâm trạng tốt, nghĩ đến đây, Tào Nhất Minh lại bắt đầu quy hoạch trọng điểm công tác của mình sao cho đúng đắn nhất.*Trong nhà, Chu Thịnh quét dọn qua loa phòng bếp xong liền đi ra ngoài, còn Đồng Bắc Bắc thì vẫn ở lì trong phòng, không ló mặt ra Thịnh nhíu mày, nghĩ nghĩ, qua gõ cửa phòng, nghe người bên trong đồng ý mới đẩy cửa vào."Vẫn chưa thu xếp xong à?"Đồng Bắc Bắc "hả" một tiếng, lắc đầu "Dọn xong rồi." Cô nghĩ nghĩ rồi nói "Có thể tôi phải về nhà một chuyến.""Sao thế?"Đồng Bắc Bắc ho khan "Tôi không mang đủ quần áo."Nghe vậy, Chu Thịnh hơi giật mình, hỏi cô "Muốn về nhà à?"Đồng Bắc Bắc sửng sốt, cô không biết nên trả lời câu hỏi này thế nào, nói thật, cô không quá muốn về, nhưng phải về một chuyến."Phải qua đó lấy ít đồ.""Cũng được, ăn cơm xong rồi hãy đi.""Ừ." Đồng Bắc Bắc ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt "Anh không cần đi làm à?"Chu Thịnh trả lời vô cùng có lý "Tôi là ông chủ, muốn làm lúc nào chẳng được."Đồng Bắc Bắc bĩu môi, ồ một tiếng "Thế à." Cứ như làm ông chủ thì giỏi lắm ấy, cô thầm châm chọc trong lòng."Tôi có thể biết trong lòng em đang nói gì đấy."Đồng Bắc Bắc "..." Được được, làm ông chủ rất người đều không còn gì để nói, sau khi ăn cơm do trợ lý của Chu Thịnh đưa tới, Chu Thịnh liền bảo cô nghỉ ngơi một lúc rồi sẽ đưa cô về nhà. Đồng Bắc Bắc không từ chối, một phần là vì cô không biết đường, một phần là vì nếu có Chu Thịnh đưa về, cô sẽ không cần phải đối mặt với sự truy vấn từ người nhà.*Ngoài cửa sổ gió thổi vù vù, Đồng Bắc Bắc ngồi ở vị trí kề bên ghế lái, nhìn phong cảnh hấp dẫn ngoài cửa sổ, chìm vào thế giới riêng của nghĩ mình đã ở đây, vậy thì nên quý trọng cơ hội này, sống vì mình, cũng sống vì Đồng Bắc Bắc trước kia, chưa nói phải sống tự nhiên thoải mái đến mức nào, nhưng ít nhất cũng phải trân trọng mạng híp mắt nghĩ về bản thân mình trước kia, không biết Đồng Bắc Bắc kia đã xuyên đến thân xác của mình hay vì gặp phải chuyện ngoài ý muốn nên vẫn chưa tỉnh lại. Nghĩ vậy, Đồng Bắc Bắc không khỏi hơi khó chịu. Tuy lúc trước cuộc sống không phải quá tốt, nhưng ít ra cô cũng tiến bộ dần Bắc Bắc thở dài, tiếng thở đó làm người đàn ông đang lái xe bên cạnh thấy hơi khó chịu."Cô Đồng này.""Hả?""Ngồi chung xe với tôi làm em khó chịu thế cơ à?"Đồng Bắc Bắc trợn mắt, lắc đầu nói "Đâu có.""Sao em thở dài?"Đồng Bắc Bắc nghẹn lời, không biết nói gì "Không phải tại anh."Chu Thịnh nhíu mày nhìn cô "Mong là thế."Đồng Bắc Bắc ừ ừ, tiếp tục chán chường tựa vào ghế ngồi, nghiêng đầu nhìn cảnh tượng lướt qua ngoài cửa cũng muốn giống bao người, được sống một cách tự nhiên, mắt cô sáng lên, cô nghĩ tới một vấn đề khá nghiêm trọng giờ đang nghỉ đông, vì cô đã nói đồng ý cưới Chu Thịnh nên người trong gia đình không đồng ý cho cô tiếp tục đi học, nhưng ngay bây giờ, Đồng Bắc Bắc chợt vô cùng khao khát được đi trước cô không nghĩ nhiều về việc học, bây giờ Đồng Bắc Bắc lại vô cùng mong muốn được học đại xoay đầu nhìn người đang chuyên tâm lái xe, gọi một tiếng "Chu Thịnh."Chu Thịnh nhíu mày nhìn cô "Sao?""Tôi có thể đi học tiếp không?"Nghe vậy, Chu Thịnh kinh ngạc nhìn cô "Đi học? Đại học ấy à?""Ừ.""Tôi không cho em đi học bao giờ?"Đồng Bắc Bắc "...À thế à." Vậy chính là có thể, nghĩ thế, Đồng Bắc Bắc yếu ớt cong vui sướng nhìn Chu Thịnh, chân thành cảm ơn "Cảm ơn anh nhé."Chu Thịnh "? ? ?" Liếc gương mặt tươi cười của Đồng Bắc Bắc, Chu Thịnh khẽ ừ một Chu Thịnh cách khá xa nhà Đồng Bắc Bắc, phải ngồi trong xe hơn một giờ đồng hồ, vô cùng buồn hơn ba giờ chiều, xe mới dừng trước cửa nhà họ Đồng. Hai người xuống xe, đi vào bên Bắc Bắc vừa vào đã thấy một dì vui vẻ gọi tên cô "Bắc Bắc về rồi à.""Vâng." Đồng Bắc Bắc của trước kia có quan hệ khá tốt với người dì này, nên cô nói nhiều thêm một câu "Cháu về rồi."Dì cười cười gật đầu, cầm tay cô hỏi "Sức khỏe vẫn ổn chứ? Cháu dọa mọi người sợ lắm đấy.""Cháu không sao." Đồng Bắc Bắc an ủi "Dì đừng lo ạ.""Ừ ừ ừ, không lo." Dì nói rồi quay đầu hô một tiếng "Bắc Bắc và cậu Chu về rồi."Đồng Bắc Bắc “...”Dì vừa dứt lời, Đồng Bắc Bắc liền nghe tiếng vẳng ra từ bên trong, "Về thì về, chẳng lẽ còn muốn chúng tôi nâng kiệu tám người khiêng để nghênh đón nó à?"Nghe vậy, Đồng Bắc Bắc rũ mắt, cười tự giễu, đi vào trong nhà."Đến mức đó thì không cần, nhưng nghe giọng chị hai cứ chua chua ý nhỉ."Đồng Hạ quay đầu nhìn cô, chao ôi "Cuối cùng cũng ra viện nhỉ, sao còn về làm gì?"Đồng Bắc Bắc vừa chuẩn bị đáp trả, đã bị Chu Thịnh đoạt trước "Con gái đã lấy chồng như cô còn về được, Bắc Bắc còn chưa lập gia đình, vẫn là người nhà họ Đồng, sao lại không thể về nhà?"Câu nói đó của Chu Thịnh, không chỉ làm cho vẻ mặt Đồng Hạ khó coi, mà cả Đồng Xuân đã lập gia đình cũng sao, từ góc nhìn của nhà họ Đồng, con gái gả ra ngoài như bát nước đã hắt Bắc Bắc nhìn vẻ mặt của từng người, cũng không biết lấy dũng khí ở đâu mà lại cười lạnh nói trước mặt mọi người "Nói đúng lắm, tôi cũng họ Đồng, sao lại không thể về đây?"
4 lượt thích / 20 lượt đọc mew mew không được ăn cắp bản quyền Có thể bạn thích? Americano - JK/YN kooklam 54 17 7 Anh ý hoàn hảo, nhiều người vây quanh và tôi chỉ là 1 trong số nhỏ đó. Hằng ngày ngắm nhìn anh từ xa, nhìn anh vui đùa, nhìn anh hạnh phúc...nhưng là với người con gái khác- Em mua cho anh americano nè, tý anh vừa học vừa uống cho tỉnh táo nhé- Tôi không cần!- Sao anh lạnh lùng vậy- Chỉ với mỗi cô thôi đừng vì 1 mình bản thân mà đánh đồng- Chị với tiền bối Jungkook có quan hệ là gì vậy- À thằng Kook đó hả, thanh mai trúc mã, nhưng chị không thích nó đâu- Chị chắc không...… [ Tùy Bút ] Em sẽ đợi anh đến năm 35 tuổi - Nam Khang Bạch Khởi YukiiiAngela 0 0 1 Em sẽ đợi anh đến năm 35 tuổiTác giả Nam Khang chính là bạn thụ trong truyệnThể loại Đam, SENội dungCuối cùng vẫn ích kỉ mà gửi cho anh một tin nhắn "Em đợi anh đến năm ba mươi lăm tuổi, nếu như tới khi ấy anh vẫn không đến, thì em sẽ tìm người khác."Đây là một câu chuyện đời thật được diễn tả bằng cảm xúc thật của bạn thụ không phải bằng trí tưởng tượng, một câu chuyện được tác giả viết về khoảng thời gian của mình trước khi đi xa. Vì là tùy bút nên chuyện rất ngắn, chuyện rất buồn nhưng rất đáng đọc, không ngược không mất mát nhưng để lại sự đau lòng lẫn tiếc nuối.… [KaveTham] Cầu xin em r0sw3i 0 0 1 "Cầu xin em, Alhaitham. Không cần đáp lại tôi cũng được, nhưng xin đừng vứt bỏ tôi. Cứ chà đạp tôi bao nhiêu cũng được, nhưng xin em, cầu xin em..."Kaveh ôm Alhaitham chặt hơn. Hắn khóc nấc lên. Thật sự không kìm được nước mắt, khóc cho những đớn đau của bản thân gã, khóc cho cả tình yêu đáng thương của một người thấp hèn dành cho kẻ cao quý. Có lẽ anh và hắn vốn không cùng một thế giới. Alhaitham xinh đẹp và xa vời biết bao. Có cố chạy bao nhiêu đi chăng nữa, khoảng cách của hắn đến anh cũng chỉ xa dần. Alhaitham dường như choáng ngợp bởi lời nói của Kaveh. Anh cố gắng nói điều gì đó. Điều mà anh đã luôn muốn nói. Kaveh không nói thêm gì nữa mà chỉ ôm Alhaitham rồi khóc. Anh biết, nếu anh không nói lúc này, sẽ chẳng còn cơ hội nào cho anh nữa. Anh bèn lấy hết dũng khí truyền cho giọng nói run rẩy của mình và nói với Kaveh. Mặc dầu rất nhỏ nhưng Kaveh vẫn có thể nghe, bởi cả hai đang ở rất gần."Kaveh...tôi không xứng đáng đâu...Con người như tôi nào xứng với tình yêu chứ? Nếu nói bọn ở khu ổ chuột bẩn thỉu một phần, có lẽ tôi phải trăm phần giống bọn chúng. Anh là người thuần khiết, Kaveh. Anh xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn tôi..."Couple Kaveh x AlhaithamMafia AUWarning OOCNhân vật không thuộc về mìnhTruyện có yếu tố tình yêu đồng giới, không thích vui lòng clickback.… [ BibleBuild ] - Người Chồng Điên - fanfic PKT9794 7,532 887 22 Build Jakapan Puttha - là một người dường như là hoàn hảo , từ ngoại hình cho đến trí não vì cậu vốn dĩ thông minh từ nhỏ ............Bible Wichapas Suttikamul - là một chàng trai cũng giống như Build nhưng vì cậu đã gặp một vấn đề lúc nhỏ vì thế mà anh đã 26 tuổi mà cứ cho rằng mình 2 tuổi 6 .............?❌ không có ngược , chua chua ngọt ngọt ngon ngon ❌Thể loại Mafia , lãng mạn, ngọt , không ngược ❌ Và có chút ảo tưởng do tôi suy diễn ra ...… [Taekook] Tình bẫy. jeontaehyung_kim 137,162 17,344 41 Bẫy tình hay bị tình bẫy?bắt đầu 16/11/2022. kết thúc___nhân dịp sinh nhật kim taehyung thoai… Wooin x all ThoThu092047 58 8 4 Ụ hihi simp wooin quá nên viết cho dui hoi à, hăm có 18+ âu nha nhưng ....... Ummm...... cũng cuốn nhắm coi i🌚… Vệt Nắng Diemhuong1008 3,704 341 33 Tôi có một người bạn thân. Cậu ấy, xinh đẹp, tài ấy là con nhà người ta trong mắt các phụ huynh. Cậu ấy, là cô gái được ti tỉ người trong trường theo đuổi. Tôi và cậu ấy, hầu như điểm gì cũng trái ngược nhau. Chẳng hạn như cậu ấy thích chó, tôi thích mèo, cậu ấy thích mặc váy, tôi thì theo đuổi phong cách kín đáo, cậu ấy thích những thứ xa hoa, đắt tiền, tôi thích những điều nhẹ nhàng, giản dị. Chỉ là, chúng tôi lại cùng thích một người.… SHINEZ Don't Want To Be Friends Tory_rry 65 16 3 Couple Yunjin×KazuhaGroup LesserafimThể loại Thanh Xuân Vườn Trường, Giới Kpop… màu nước mắt gyujin yujenswae 2,223 449 6 "Liệu số lần em gặp lại anh có thể nhiều hơn giọt nước trong chai này không Gyuvin?""Giờ nếu anh muốn đổ đầy chai nước liệu có quá muộn không?"Written by yujenswae…
Hán Việt Ngã lão công ngận hữu tiềnSố chương 128Editor _14thfebruaryThể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Song khiết, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Sảng Thịnh là mẫu người đàn ông mà phái nữ ưu ái, người vừa đẹp trai vừa có tiền, dáng vẻ anh tuấn, phong thái khí thế không thiếu các cô gái săn đoán, tự mình đề cử, muôn hoa khoe sắcThế nhưng nghe nói chỉ có duy nhất một cô gái nhỏ là ngoại lệ, là người mà anh hết mực cưng chiềuMà cô gái nhỏ này tình cờ trở thành vợ anh, người mà anh tìm kiếm rất Bắc Bắc được mời tham gia bữa tiệc của các chị em gái số 1 Ai nha, chồng của tôi gần đây hay mang tôi ra ngoài chơi, tuyết ở Thụy Sĩ thật gái số 2 Còn chồng của tôi nói tôi gần đây xinh đẹp lên không gái số 3 Bạn trai tôi nói, dáng người của tôi là đẹp nhất.......Sau khi mọi người nói xong, nhìn về phía khuôn mặt lạnh nhạt của Đồng Bắc Bắc, nhịn không được hỏi "Bắc Bắc, sao cậu không nói gì?"Đồng Bắc Bắc nhấc mí mắt, giọng nói lạnh nhạt "Không có gì hay để nói."Cô cúi đầu thổi thổi móng tay mình, nhếch môi cười yếu ớt "Dù sao chồng của tôi có rất nhiều tiền."Mọi người "......"Chu Thịnh Vợ tôi nói rất Bắc Bắc có hai câu cửa miệng Một là chồng tôi rất nhiều tiền. Hai là Chồng tôi rất Thịnh chỉ có một câu cửa miệng Vợ tôi bất luận nói cái gì cũng đều đúng.
Hán Việt Ngã lão công ngận hữu tiền Tác giả Thời Tinh Thảo Tình trạng Hoàn thành Tình trạng edit Từ từ hoii nè Số chương 128 Ngày mở hố 10/12/2019 Ngày lấp hố Editor _14thfebruary Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Song khiết, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Sảng văn. VĂN ÁN Văn án một Ông trùm tài chính Chu Thịnh, anh tuấn, phong thái khí phách. Được nhiều cô gái nhớ thương, vô số các cô gái tự đưa mình đến trước cửa. Nhưng nghe đồn, anh chỉ cưng chiều một cô gái nhỏ. Mà cô gái nhỏ này tình cờ trở thành vợ anh, người mà anh tìm kiếm rất lâu. Văn án hai Đồng Bắc Bắc được mời tham gia bữa tiệc của các chị em tốt . Chị gái số 1 Ai nha, chồng của tôi gần đây hay mang tôi ra ngoài chơi, tuyết ở Thụy Sĩ thật tuyệt. Chị gái số 2 Còn chồng của tôi nói tôi gần đây xinh đẹp lên không ít. Chị gái số 3 Bạn trai tôi nói, dáng người của tôi là đẹp nhất. …… Sau khi mọi người nói xong, nhìn về phía khuôn mặt lạnh nhạt của Đồng Bắc Bắc, nhịn không được hỏi “Bắc Bắc, sao cậu không nói gì?” Đồng Bắc Bắc nhấc mí mắt, giọng nói lạnh nhạt “Không có gì hay để nói.” Cô cúi đầu thổi thổi móng tay mình, nhếch môi cười yếu ớt “Dù sao chồng của tôi có rất nhiều tiền.” Mọi người “……” Chu Thịnh Vợ tôi nói rất đúng. Đồng Bắc Bắc có hai câu cửa miệng Một là chồng tôi rất nhiều tiền. Hai là chồng tôi rất tốt. Chu Thịnh chỉ có một câu cửa miệng Vợ tôi nói cái gì cũng đều đúng. Đây là lần đầu tiên tớ edit nên sẽ có nhiều sai sót, mấy chương đầu khá tệ, câu văn lủng củng và rất non tay, hãy cân nhắc trước khi đọc, khi nào có thời gian tớ sẽ beta lại, có gì mong mọi người góp ý để mình hoàn thiện hơn. !!! TRUYỆN CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, KHÔNG PHÉP REUP, CHUYỂN VER, NẾU THẤY TRUYỆN Ở NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP!! Truyện có đặt pass, vui lòng xem cách lấy pass ở đây PASS MỤC LỤC 001 002 003 004 005 006 007 008 009 010 011 012 013 014 015 016 017 018 019 020 021 022 023 024 025 026 027 028 029 030 031 032 033 034 035 036 037 038 039 040 041 042 043 044 045 046 047 048 049 050* 051 052 053 054 055 056 057 058 059 060 061 062 063 064 065 066 067 068 069 070* 071 072 073 074 075 076 077 078 079 080 081 082 083 084 085 086 087 088 089 090* 091 092 093 094 095 096 097 098 099 100 101 102 103 104 105 106 107 108
Chương 6 Sáu đồng tiềnKhông khí trong xe trở nên vô cùng yên tĩnh, sau khi lời nói của Đồng Bắc Bắc thốt ra, sắc mặt Chu Thịnh cũng cứng một hồi liếc nhìn Đồng Bắc Bắc, muốn tìm chút cảm xúc gì đó trên gương mặt cô nhưng đáng tiếc, anh nhìn hồi lâu cũng không thấy gì cả. Dường như câu nói vừa rồi không có bất kỳ chút cảm xúc dư thừa được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn ghen tuông, cũng không hề bất chỉ đơn thuần không muốn đi mua đồ, không muốn bị chụp phải, không muốn lên hotsearch cùng Chu Thịnh mà cứ không cảm xúc như thế mới là đáng giận Thịnh muốn nổi cáu nhưng nghĩ đến bao lần ồn ào trên mạng của mình lại cảm thấy Đồng Bắc Bắc không nói Bắc Bắc nhìn thoáng qua anh một cái rồi cười khẽ "Đi thôi.""Không sợ lên hotsearch với tôi sao?"Đồng Bắc Bắc nghiêng đầu nghĩ trong giây lát rồi giải thích "Không đến mức chứ, tôi cảm thấy tổng giám đốc Chu có thể giữ kín mọi thông tin về tôi, dù sao chắc chắn nhà họ Chu cũng không muốn con dâu tương lai nhà mình lên hotsearch như những người phụ nữ khác của con trai họ, rồi lại bị đồn thành tình nhân một ngày của tổng giám đốc Chu."Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Thịnh "...."Anh nghiến răng nghiến lợi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Đồng Bắc Bắc, thật sự rất muốn bịt miệng cô lại."Em nói đúng, xuống xe đi.""Ừ."Đồng Bắc Bắc đi theo Chu Thịnh vào trung tâm thương mại, điều hòa đang bật rất ấm áp làm Đồng Bắc Bắc hít sâu một hơi, dễ chịu thật. Cô ngước mắt nhìn người đàn ông đang đút tay túi quần đi phía trước, nhìn chằm chằm một hồi lâu, rồi cụp mắt che giấu tâm tư của bản Thịnh đi một mạch về phía trước, thi thoảng mới quay đầu nhìn cô một lần xem cô có đuổi theo kịp không, anh đã quá quen với trung tâm thương mại này, nên bây giờ quen đường quen lối dẫn Đồng Bắc Bắc vào một cửa vào trong, nhân viên cửa hàng đã tươi cười ra đón "Tổng giám đốc Chu, lâu rồi mới thấy anh ghé đây ạ."Chu Thịnh nhàn nhàn gật đầu, chỉ vào Đồng Bắc Bắc nói "Chọn cho cô ấy vài bộ thích hợp."Ánh mắt nhân viên cửa hàng sáng lên, tầm mắt rơi vào dáng người cao gầy của Đồng Bắc Bắc. Thật ra dáng dấp Đồng Bắc Bắc rất đẹp, cô cũng không thấp, nhưng lúc đi vào cùng Chu Thịnh không nhão nhão dính dính lấy nhau nên nhân viên cửa hàng không biết là hai người đi cùng ra rồi thì vô cùng mừng Thịnh đến có nghĩa là doanh số hôm nay sẽ phá kỷ lục."Chị là?"Đồng Bắc Bắc nhìn nhân viên đang khom lưng chào trước mặt mình, cười nói "Tôi họ Đồng.""Vâng, mời chị Đồng qua bên này ạ.""Được." Đồng Bắc Bắc gật đầu, đi theo nhân viên cửa hàng qua bên viên cửa hàng đưa cô đi dạo một vòng, vừa đi vừa nói "Chị Đồng có cần chúng tôi cho người giới thiệu, hay muốn tự mình xem ạ?"Đồng Bắc Bắc ngẫm nghĩ một lúc, cô có một sự hiểu biết nhất định về nhãn hiệu này, biết cả về phong cách của cửa hàng này, nghĩ rồi đáp lời "Để tôi tự xem một lúc.""Được ạ."Đồng Bắc Bắc đi dạo một lượt, hoàn toàn không có chút khách khí nào. Cô nghĩ là, nếu Chu Thịnh đã muốn dẫn cô ra ngoài mua quần áo, thì cô có thể yên tâm thoải mái nhận sao cô thật sự không có quần áo mặc mà nguyên chủ Đồng Bắc Bắc cũng không có bao nhiêu đây, do Đồng Bắc Bắc kháng cự không chịu lấy Chu Thịnh nên đã bị khóa tất cả các thẻ. Sáng nay Đồng Bắc Bắc đã xem xét qua, giờ trong túi chỉ còn có một ngàn tệ tiền mặt, ít ỏi đến đáng đang cúi đầu nghiêm túc chọn quần áo thì đột nhiên bên cạnh có tiếng kêu kinh ngạc "A, tổng giám đốc Chu."Đồng Bắc Bắc nhìn theo giọng nói thì thấy một cô gái mặc váy giữa trời đông đang chạy lại chỗ Chu Thịnh ngồi và thuần thục khoác lấy tay nhìn rồi thu hồi ánh mắt của mình lại, tiếp tục thảo luận cùng nhân viên cửa hàng về quần áo, vậy nên không nhìn thấy động tác né tránh cô gái kia của Chu Oanh Oanh vươn tay muốn khoác lấy nhưng Chu Thịnh nhanh chóng giơ tay, rất khéo léo mà tránh ra, cô nàng dậm chân, bĩu môi đầy không vui "Tổng giám đốc Chu, sao anh lại ở đây?"Vu Oanh Oanh nghểnh cổ muốn nhìn xem trong tiệm có ai không nhưng nhìn một vòng cũng không phát hiện ra điều Thịnh nhíu mày, nhìn người phụ nữ không quen biết trước mặt "Cô có việc sao?"Vu Oanh Oanh cười một tiếng "Tổng giám đốc Chu nói gì vậy, lâu lắm rồi anh không đưa người ta đi dạo phố nha."Chu Thịnh "???" Mình đưa người phụ nữ này đi dạo phố lúc nào? Tại sao mình lại không biết?Nghe vậy Chu Thịnh nhàn nhạt ừ một tiếng, ngước mắt lên nhìn xung quanh một vòng, thấy người nào đó vẫn còn đang yên tĩnh chọn quần áo, ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc."Tổng giám đốc Chu, hôm nay em cũng muốn mua quần áo, anh chọn cho em được không?""Thẩm mỹ của tôi không tốt lắm."Vu Oanh Oanh hơi nhíu mày, nũng nịu nhìn anh "Ai nói vậy nha, gu tổng giám đốc Chu tốt lắm mà." Cô nàng cười khanh khách nhìn Chu Thịnh, chớp chớp mắt với anh "Được không, được không, chọn cho em nhé? Vừa nhìn thấy anh em đã chạy ngay tới đây đấy."Chu Thịnh nhíu mày nhìn người phụ nữ trước mắt cứ dán sát vào mình này, lui về sau một bước."Tự cô xem đi." Nói xong trực tiếp đi tới chỗ Đồng Bắc Bắc, hoàn toàn không để ý sắc mặt người phụ nữ kia khó coi đến mức Bắc Bắc đang nghiêm túc thảo luận với nhân viên về phong cách phù hợp với mình, đang nói thì bỗng có người đứng che tầm mắt mình, cô ngước mắt lên nhìn thấy là Chu Thịnh liền lại quay sang trò chuyện với nhân viên cửa Thịnh bị xem nhẹ, bất đắc dĩ sờ sờ mũi, ho nhẹ một tiếng "Còn chưa chọn được sao?""Sắp rồi, chọn nhiều mấy bộ rồi vào thử luôn."Chu Thịnh gật nhẹ, nhìn cô nói "Để tôi chọn cho em mấy bộ.""Không cần, tự tôi chọn được."Chu Thịnh bị cự tuyệt, bỗng cảm thấy hơi khó chịu."Thẩm mỹ của tôi cũng không tệ lắm."Nghe vậy Đồng Bắc Bắc hất hàm chỉ vào người phụ nữ đứng cách đó không xa đang hung tợn nhìn về bọn họ ở phía này "Không tệ ha, anh không phát hiện mũi cô gái kia lệch ra rồi à?"Chu Thịnh nghẹn họng, bất đắc dĩ nhìn cô "Tôi không để ý."Đồng Bắc Bắc nhíu mày, nhìn anh đầy thâm ý "Cũng phải, tổng giám đốc Chu bận rộn như vậy làm sao nhớ hết được những người phụ nữ bên cạnh mình."Nhân viên cửa hàng nơm nớp lo sợ đứng giữa hai người, cô ấy chỉ đang làm việc thôi nhưng lại nghe được cái gì thế này? Cô gái này dám công khai nói thẩm mỹ tổng giám đốc Chu không tốt? Quan trọng nhất là, tổng giám đốc Chu mặc dù sắc mặt không tốt lắm, nhưng lại không nổi giận chứ??Chu Thịnh nghe vậy, mặt càng đen hơn nhưng chỉ một giây sau đã cười khẽ, dựa vào bên cạnh nói "Cô Đồng ghen đấy à?"Đồng Bắc Bắc lườm anh "Anh nghĩ nhiều quá, tôi chỉ đề nghị bằng lương tâm thôi, về sau có tìm 'bạn gái' cũng mở to mắt một chút, toàn thân từ trên xuống dưới đều bị chỉnh cả rồi, lỡ sờ thì không thoải mái lắm đâu đúng không?"Chu Thịnh "...."
chồng tôi có rất nhiều tiền