Ngủ Cùng Sói ( Đồng Lang Cộng Chẩm ) , chương 10 của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại SStruyen.com.
Thậm chí, anh không ngại đóng cảnh "nóng" cùng diễn viên nam. Anh có 5/10 bộ phim có các cảnh này, với thời lượng là 162.33 giây. Cảnh đầy hấp dẫn của 2 mỹ nam Timothée Chalame và Armie Hammer trong phim Call Me By Your Name từng khiến người xem "xịt máu mũi".
Anh gọi Cố Thanh Yến: "Đến đây, cô ngồi chỗ tôi, đi giày cao gót đứng thì mệt quá.". Cố Thanh Yến chưa nói gì, Nhan Linh nở nụ cười đứng dậy, khẽ kéo vạt áo sườn xám màu hồng xuống. Đứng trước chiếc ghế không di chuyển, nhưng vẫn nói: "Yến Yến ngồi chỗ
Breaking Dawn sẽ có nhiều cảnh nóng. Hồ Ngọc Hà bất ngờ đăng đàn lo lắng đến mất ngủ khiến CĐM xôn xao. 21:25:30 02/10/2022. (Người Sói). Hugh Jackman trở lại cùng Wolverine làm xôn xao cộng đồng người hâm mộ
Ở Anh, cứ 4 cặp vợ chồng thì có một ngủ riêng vì stress, con cái hay do khác biệt về thói quen ngủ, theo khảo sát của Bensons For Beds.. Cứ 10 đôi thì một đôi nói rằng ngủ riêng khiến mối quan hệ của họ chết dần và 28% thừa nhận điều đó đồng nghĩa với việc vợ chồng ít sex hơn.
Diễn viên Sói Già Phố Wall trầy trật cả lưng khi "dập dềnh" trên đống tiền Nữ diễn viên Margot Robbie đã chia sẻ rằng cảnh nóng của cô với nam tài tử Leonardo DiCaprio trên một chiếc giường trải đầy tiền không thực sự sung sướng như mọi người nghĩ. Trái lại, cảnh phim đó của Sói Già Phố Wall ( The Wolf of Wall Street) khiến cô đau đớn nhiều.
Nỗi Ô Nhục Họ Cho. "Nỗi Ô Nhục Họ Cho" cũng là một bộ phim 18+ đình đám khác của điện ảnh Hàn. Phim có sự tham gia của ngôi sao "Bản tình ca mùa đông" Bae Yong Joon đã khiến người hâm mộ sửng sốt với vai diễn một nho sĩ đa tình. "Nỗi Ô Nhục Cho" có bối cảnh là
Mèo ngủ trên giày của bạn vì chúng được an ủi bởi mùi hương của bạn. Chúng cũng có thể ngủ trên ga trải giường hoặc đồ chưa giặt của bạn. Con người không phải là loài duy nhất nuôi các động vật khác làm vật nuôi. Một số loài nhện được phát hiện có nuôi
Vay Nhanh Fast Money. Người ta thường nói “Phụ nữ như cây dương cầm, nếu được nghệ sĩ tài ba diễn tấu sẽ tạo nên một bản nhạc hay, nếu vào tay nghệ sĩ tầm thường, chí ít cũng còn là một bản nhạc, nhưng nếu gặp phải người không biết chơi đàn, e rằng không còn là nhạc nữa...”Còn tôi, tôi không biết người chơi đàn như thế nào...Có người nói với tôi “Em không cần phải chơi đàn, chỉ cần ngồi cạnh cây đàn cũng đã giống như những bản nhạc của Mozart làm say đắm lòng người rồi...”Mozart ư!Đó là nhà soạn nhạc tôi sùng bái nhất, không phải vì những bản nhạc của ông làm say đắm lòng người mà vì ông có thể tấu lên những bản nhạc cao quý và thuần khiết của tâm linh ngay cả trong hoàn cảnh khốn khó. Cả đời ông nhận được rất ít niềm an ủi, động viên nhưng vẫn hết lòng đem âm nhạc tưới mát cho những trái tim khô xong một bản nhạc, tôi không còn hứng tiếp tục nữa, từ từ đứng dậy cúi chào, mỉm cười với chủ tiệc là Mạnh Huân rất lịch sự nâng tay tôi, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn tay tôi rồi nói “Cảm ơn bản nhạc của em! Thật tuyệt vời! Tiếng đàn và cả em nữa... đều rất tuyệt!”“Cảm ơn!” Tôi cũng lịch sự mỉm cười đáp lại.“Em có thể cho anh một cơ hội không?” Anh ta nắm chặt tay tôi. Bàn tay to rộng, ấm áp nhưng tiếc rằng nó không thể sưởi ấm trái tim lạnh giá của mỉm cười rút tay lại, lịch sự cáo lỗi “Xin lỗi anh, nhờ anh nói với Lucia, tôi có việc phải về trước.”“Anh sẽ như cây dương cầm, đem đến cho em niềm vui và sự mãn nguyện...”“Dương cầm chưa bao giờ đem lại cho tôi niềm vui.”Có lẽ anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng tôi đang phải dùng tiếng đàn để lãng quên niềm vui từng có, học cách chịu đựng đau là lần thứ n tôi từ chối Mạnh Huân. Tôi đang định rời khỏi đó thì một bồi bàn tiến đến, lén nhìn Mạnh Huân ngồi bên cạnh tôi với vẻ e ngại, hai tay dâng lên một tấm séc, ấp úng nói “Có một vị khách nói sau khi bữa tiệc kết thúc, ông ấy muốn mời cô ăn tối...”Tôi lạnh lùng lướt nhìn tấm séc, ánh mắt lập tức bị thu hút vào đó, không phải vì trên đó có những con số không chẳng thể đếm xuể mà vì chữ ký cứng cáp mà bay bổng - Hàn Trạc kinh hoàng nhìn ngó xung quanh, vội tìm một hình bóng trong ký ức. Chỉ sau vài giây, tôi nhìn thấy hắn ngồi trên chiếc sofa, vẫn trang nhã như hai năm không gặp nhưng hắn không hề thay đổi, vẫn mang vẻ đẹp trai, hào hoa của chàng trai hơn hai mươi, vẻ tự tin và ngang ngược của đàn ông ba mươi, vẻ trầm lặng, khôn ngoan của đàn ông bốn mươi. Nếu không quen biết hắn thì tuyệt đối không thể đoán được tuổi của hắn, thậm chí ngay cả tôi, người từng ở bên hắn đến tám năm mà còn rất mơ hồ về tuổi tác của hắn...Ngoài mấy vệ sĩ rất cool luôn kè kè bên cạnh hắn còn có mấy gã đàn ông trông rất bóng bẩy ngồi cùng nhau, thì thầm to nhỏ, có vẻ như đang cá cứ đau đáu nhìn tôi vẻ tò mò, chờ đợi sự đáp trả. Duy chỉ có Hàn Trạc Thần lim dim mắt nhìn cốc rượu vang trong tay, chẳng có vẻ gì là đoái hoài đến tôi hết!Tôi hít một hơi thật sâu để lấp đầy khoảng trống trong lồng cầm lấy tấm séc, viết tên khách sạn và số phòng của tôi lên đó rồi mở ví, rút ra tờ tiền mệnh giá thấp nhất là mười đô la Hồng Kông, cười với bồi bàn “Phiền anh nói với ông ấy rằng ông ấy đã hấp dẫn được tôi... hy vọng ông ấy có thể đến khách sạn qua đêm cùng tôi... Cảm ơn!” Những lời nói của tôi quá trắng trợn, không chỉ làm cho anh chàng bồi bàn ngẩn người mà ngay cả Mạnh Huân luôn ung dung đối mặt với mọi tình huống cũng phải kinh ngạc, mặt mũi tối sầm.“Thiên Thiên, không thể nói đùa như vậy được, nhất là đối với anh ta.”Không để vào tai những lời Mạnh Huân nói, tôi chăm chăm chờ đợi phản ứng của Hàn Trạc Thần, căng thẳng như muốn quên cả hít bồi bàn bước đến bên cạnh hắn, có chút lo sợ dâng tấm séc cầm trong tay lên, nói vài Trạc Thần không có chút biểu cảm nào, chỉ khi cầm lấy tờ mười đô và tấm séc, khóe miệng hắn hơi nhếch lên vẻ mỉa Huân để ý phản ứng của hắn, càng lo lắng, vội với tay giữ tôi đang định đi về khách sạn “Thiên Thiên, em gây ra đại họa rồi, anh ta là Hàn Trạc Thần đấy! Em có biết không?”“Tôi biết, thế thì sao nào?”Không ai biết rõ hắn hơn tôi!“Anh ta không phải người tầm thường đâu”, Mạnh Huân nói nhỏ. “Trước đây khi anh ta còn trong giới xã hội đen, muốn mạng ai thì không ai dám ngăn cản, chứ đừng nói là phụ nữ! Chỉ cần là người phụ nữ mà anh ta nhắm, bất kể là minh tinh hay người mẫu... chưa ai dám nói “không”!”“...”Tôi cảm thấy ngột ngạt, chưa có người phụ nữ nào dám nói “không” ư? Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ biết hắn là người đàn ông như vậy, vẻ vang quá nhỉ!“Những năm gần đây anh ta chuyển sang kinh doanh hợp pháp, song cũng không ai dám động vào, thậm chí ông trùm xã hội đen có thế lực nhất gặp anh ta còn phải xưng một tiếng “anh Thần”! Em dám đắc tội với anh ta, thật chẳng biết trời cao đất dày là gì... Với tính cách của anh ta, nếu biết em chỉ bỡn cợt thì anh ta sẽ giày vò em cho đến chết...”Mạnh Huân thấy tôi không nói gì, ngỡ rằng tôi đã bị những lời nói của anh ta làm cho hoảng sợ, vội an ủi tôi “Không sao, để anh giúp em giải thích với anh ta. Em chỉ cần thành khẩn xin lỗi, chắc anh ta sẽ cho qua chuyện này.”Nói xong, không để tôi kịp phản ứng, Mạnh Huân đã vội kéo tay tôi, rảo bước đến chỗ Hàn Trạc Thần, khách sáo chào hỏi, cứ tự nghĩ là đang giúp tôi giải thích “Hàn tiên sinh, thật xin lỗi! Cô bạn của tôi vốn thích đùa, cô ấy không cố ý đâu, xin ngài đừng để bụng!”Hàn Trạc Thần lạnh lùng lướt nhìn Mạnh Huân rồi nhìn xuống bàn tay chúng tôi đang nắm lấy nhau, tiếp đó ngước nhìn tôi, ánh mắt sắc nhọn, buốt tận sống lưng “Trò đùa này chẳng thú vị chút nào.”Tôi cũng chẳng thấy thú vị chút nào, nhanh chóng rút tay ra khỏi tay Mạnh thì khi gặp lại tình nhân cũ, hai người không có duyên sẽ giả như không quen biết hoặc cả hai chỉ lặng lẽ nhìn nhau với ánh mắt bi thương, muốn nói mà không nói nên lời, sau đó vờ như không quan tâm mà né chúng tôi là kiểu phi điển hình.“Hai năm không gặp nhưng trông anh vẫn trẻ như vậy!” Tôi nhìn Hàn Trạc Thần, nở nụ cười ngọt ngào, mở rộng vòng tay ôm lấy cổ ôm lấy hắn, tôi cảm nhận được những bắp thịt rắn chắc, trong lòng bỗng dấy lên cảm xúc. Tôi nhè nhẹ hôn lên hai má hắn, thì thầm vào tai hắn mà đến người ngồi cạnh cũng có thể nghe thấy “Em rất nhớ anh... “bố già” ạ!”
Bảy tuổi, cô bé Thiên Thiên phải tận mắt chứng kiến cảnh cha mẹ, anh trai chết dưới bàn tay trừng phạt của Hàn Trạc Thần...Chín tuổi, cô bé trở thành con gái nuôi của Hàn Trạc Thần, sống bên kẻ thù, lòng chỉ có thù hận...Mười một tuổi, cô ... Xem thêm Thông tin kèm theo Có dịch vụ bọc sách plastic cao cấp cho sách này Chi tiết Miễn phí giao hàng toàn quốc cho Đơn hàng từ Áp dụng từ 1/2/2015. Xem chi tiết » Giới thiệu sách Báo chí giới thiệu Thông tin chi tiết Ngủ Cùng Sói Bảy tuổi, cô bé Thiên Thiên phải tận mắt chứng kiến cảnh cha mẹ, anh trai chết dưới bàn tay trừng phạt của Hàn Trạc Thần...Chín tuổi, cô bé trở thành con gái nuôi của Hàn Trạc Thần, sống bên kẻ thù, lòng chỉ có thù hận...Mười một tuổi, cô ngây thơ nghĩ rằng tôi có thể lợi dụng lúc Hàn Trạc Thần không để ý mà dùng dao đâm mạnh vào lưng hắn...Mười ba tuổi, cô nghĩ ra cách bỏ thuốc độc vào đồ ăn của hắn...Mười lăm tuổi, hắn nói cô là của hắn, và cô nhận ra những rung động đầu đời dành cho hắn...Mười bảy tuổi, cô biết thế nào là giằng xé giữa yêu và tám tuổi, hắn nói không muốn thấy cô nữa... và cô đã có một sinh nhật đáng nhớ nhất trong đời rồi rời xa hắn...Hai mươi tuổi, cô trở về để đối mặt với hắn... Tình yêu và thù hận? Cuối cùng, cô chỉ có thể chọn một mà là các nhân vật trong Hôn sói ĐLCH, vẫn là giọng văn lôi cuốn, như có ma lực khi kể về câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn và cổ tích giữa ông trùm xã hội đen và cô bé trong trắng, ngây thơ, ôm giữ mối hận thù, Ngủ cùng sói tiếp tục khiến người đọc phải nghẹt thở và hồi hộp khi theo dõi từng tình tiết trong truyện và chờ đợi một kết thúc đẹp cho chuyện tình nhiều bi thương bạn đón đọc. Báo chí giới thiệu Ngủ cùng sói Một câu chuyện tình đầy yêu thương và thù hận khiến người đọc hồi hộp, muốn được tan chảy theo từng nhịp sống đầy căng thẳng và dằn vặt của hai nhân vật Thiên Thiên và Hàn Trạc Thần. Thông tin chi tiết Tác giả Diệp Lạc Vô Tâm Người dịch Hoàng Anh Nhà xuất bản Nxb văn học Nhà phát hành Đinh Tị Mã Sản phẩm 8935212313858 Khối lượng gam Định dạng Bìa mềm Kích thước x cm Ngày phát hành 05/2012 Số trang 584 Bình luận từ facebook
Sự dịu dàng này cực kì không phù hợp với tính tình của anh, vậy mà khi anh làm lại thấy tự nhiên như một đạo lý hiển nhiên vậy... Đây có lẽ là thói quen cả đời anh không sửa được, chung quy thì trong lúc vô ý thức vẫn coi tôi giống một đứa trẻ mà chăm sóc cẩn thận thế...Tiếng cửa đóng sập còn chưa biến mất, Hàn Trạc Thần đã tới ôm tôi, đôi môi gấp gáp hôn lên xương quai xanh trơn còn chưa chuẩn bị tâm lý, tâm tình cũng chưa thích ứng, bị nụ hôn bất ngờ của anh làm cho ngứa không nhịn được cười ra tiếng, cơ thể run lên, giãy dụa dưới hai chân và l*иg ngực co dãn rắn chắc của anh "Đừng, ngứa quá đi... Đừng sờ nữa..."Sự giãy dụa của tôi dường như càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ du͙© vọиɠ của anh, hô hấp của anh gấp gáp khác thường, hai bàn tay xoa nắn ngực tôi vô thức tăng thêm lực, trở nên giày vò, ngay cả hôn môi cũng trở thành cắn gặm, tàn phá...Ngoại trừ một đêm anh vô cùng tức giận kia thì dường như chưa bao giờ anh thô bạo như thế, tôi không biết sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ chìm vào ngược đãi cùng đau đớn lại có kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt bắt đầu lôi kéo, tháo khuy chiếc quần bò của tôi, lô ra bụng dưới bằng phẳng."Tối qua em kɧıêυ ҡɧí©ɧ du͙© vọиɠ của tôi, nhưng lại nói ly hôn vào đúng lúc tôi mới phát tiết được một nửa... Còn dám nói sự phục vụ của tôi trị giá mười dollar! Hôm nay tôi không làm cho em cầu xin tha thứ, sẽ không phải là đàn ông!"Tôi co người lại một chút, bị đôi mắt rực lửa của anh gây sợ hãi. Đã sớm biết tâm lý trả thù của anh rất mạnh, chỉ không ngờ có thể là quân tử báo thù, mười năm không muộn."Hiện tại em cầu xin tha thứ, được không?""Chưa đến lúc..."Anh ngồi thẳng dậy, thô lỗ kéo quần tôi xuống dưới...Do bởi động tác của anh vô cùng mạnh mẽ, cánh tay chạm vào chiếc áo khoác anh vừa vắt lên sofa lúc nãy, chiếc áo trượt xuống, trong túi rơi ra hai quyển sổ màu đỏ tươi, bốn chữ cực to trên đó lóe lên sắc vàng rung động lòng nhận kết sững sờ một chốc, tập tức lửa giận bốc lên "Hàn Trạc Thần!"Anh còn giả bộ như không phát hiện, điềm nhiên như không có việc gì dùng lưng ngón tay nhẹ nhàng vỗ vễ bắp đùi trần trụi của bình ổn hô hấp, cầm ấy sổ chứng nhận kết hôn lắc lắc trước mặt anh. "Anh có thể giải thích một chút đây là cái gì không?""Em không lầm chứ, đều làm tới bước này rồi mà em vẫn bảo anh giải thích mấy chuyện nhàm chán đó?" Thấy cơn giận của tôi chưa tiêu, anh nản lòng dừng động tác, giải thích nói "Anh không lừa em, hai năm trước thật sự là anh đã xé... Cái này, có thể làm thêm được."Tôi tương đối hài lòng với lời giải thích này của anh, hết giận phân nửa "Vậy buổi chiều sao anh không lấy nó ra?""Anh thấy việc anh quên chuẩn bị thỏa thuận ly hôn em cũng không có phản ứng gì, nên anh đoán..." Anh nằm đè lên người tôi, cười cười, hôn môi tôi, tay từ từ tách hai chân tôi ra."Nếu anh không mang theo sổ chứng nhận kết hôn, em cũng không để bụng đâu...""..."Thật quá gian trá, quả nhiên là tên đàn ông từng lăn lộn qua cả hai giới hắc nghe anh nói, trái tim mềm mại bị những câu đùa như thật như giả của anh gây xúc động. Nhưng anh hình như không tập trung vào việc nói chuyện với tôi, động tác tự mình cở quần áo không hề chậm chạp, áo sơ mi được thoát ra, lộ ra cơ bụng cường tráng...Tôi hít một hơi, nhắm mắt lại, hai tay đặt trên thắt lưng mạnh mẽ của anh, chuyện sổ chứng nhận kết hôn để sau rồi bàn tiếp đi...Vừa mới tiến vào thời điểm mấu chốt...Thật không may mắn, chuông cửa reo lên!Tiếng nhạc phiền nhiễu tại giây phút mấu chốt này vô cùng dài, vang mãi không dứt, bầu không khí nhiệt tình gì đó cũng đều bị quấy nhiễu đến rối loạn đáng bực nhất chính là, tiếng chuông vừa mới dừng, đã có người bấm lần hai."Mẹ kiếp!!!"Anh giận dữ đứng dậy, kéo chiếc áo khoác của anh qua đắp lên người tôi, cài lại thắt lưng đi về phía mở cửa ra, túm chặt lấy một người vệ sĩ tôi chưa từng thấy qua, âm thanh đằng đằng sát khí "Mày làm cái quái gì đấy?""Người của khách sạn đưa cơm tối đến, nói là ngài yêu cầu. Tôi cho rằng..." Vị vệ sĩ kia quét mắt qua tôi từ cánh cửa thoáng mở một nửa, thấy tôi quần áo không chỉnh tề, nửa dựa người vào ghế sofa, lập tức ý thức được rằng bản thân mình phạm vào sai lầm nghiêm trọng, sợ đến nỗi mặt trắng xanh, nghẹn họng không nói nên lời, chưng ra biểu tình thiên tai thảm họa nhân loại sắp Hai năm không gặp, còn tưởng tính khí của anh thay đổi được rồi, xem ra còn nóng nảy hơn cả trước đây."Thần, em đói rồi!" Tôi dịu dàng gọi quay đầu lại nhìn tôi, cơn giận trong anh mắt dần dần chuyển thành tình cảm dịu dàng và thỏa buông tay, nhìn người phục vụ đang đứng sững sờ bên cạnh "Đưa cơm vào đi."Phục vụ sợ đến mức đầu cũng không ngẩng, đẩy mạnh thứ gì đó qua cửa rồi bỏ lại, chạy trối chết về phía thang máy."Nếu có người quấy rối tôi nữa, tôi sẽ ném cậu cái loại phế vật này từ trên cửa sổ xuống." Hàn Trạc Thần lạnh lẽo nói."Vâng!"Song song với lúc giọng điệu của vệ sĩ trở lại bình thường, anh ta còn lén nhìn tôi một cách khó như đang thấy một cảnh rất khó Trạc Thần đóng cửa phòng, khóa trái, bưng đĩa bánh ngọt đến trước mặt vốn không đói bụng, vừa nhìn thấy đồ ăn mới nhớ tới hình như mình từ sáng đến chiều chưa từng bỏ gì vào bụng, liền sửa sang lại quần áo đã bị cởi ra một nửa. Tôi vừa muốn đưa tay ra cầm một miếng, anh đã đặt một cái ở bên mép há miệng, ăn trọn cả một dịu dàng này cực kì không phù hợp với tính tình của anh, vậy mà khi anh làm lại thấy tự nhiên như một đạo lý hiển nhiên có lẽ là thói quen cả đời anh không sửa được, chung quy thì trong lúc vô ý thức vẫn coi tôi giống một đứa trẻ mà chăm sóc cẩn thận tôi cả đời cũng không thay đổi được thói quen cứ đương nhiên mà hưởng thụ yêu thương của anh,Ăn xong bánh kem trong miệng, tôi hiếu kì hỏi "Sao vệ sĩ của anh lại kinh ngạc đến thế?""Có lẽ là chưa thấy anh qua đêm với phụ nữ bao giờ.""À." Tôi mất vài giây đồng hồ mới phản ứng lại "Cái gì? Chưa thấy anh qua đêm với phụ nữ?"Nếu như là người đàn ông khác thì tôi tin, thế nhưng đây là anh, tôi thật sự hoài nghi nghiêm thời gian chúng tôi vừa mới kết hôn, vào buổi tối, trừ khi anh có chuyện quan trọng, bằng không chắc chắn sẽ bày ra một bộ dáng không thỏa mãn quấn quýt thân mật với tôi khi mới rời khỏi anh, nằm trên giường trống rỗng đến nỗi tưởng như máu sẽ không chảy...Cũng may mà khi đó anh không ngủ bên cạnh tôi, tâm tư muốn chém anh một trăm dao tôi đều có."Thế nên, để bồi thường anh..." Anh lại cầm một miếng đút vào miệng tôi, "Em phải ăn nhiều một chút mới được..."Hai câu đối thoại này có liên quan đến nhau sao?Nếu có, thì tôi thật phải ăn nhiều một chút mới được!Tôi vừa định cầm một miếng đút cho anh ăn, chuông điện thoại vang nghĩ đầu tiên của tôi chính là giật đứt đường dây điện thoại, bởi vì người biết rõ số điện thoại khách sạn của tôi chỉ có thể đếm được trên đầu ngón phụ nữ thông minh như Lucia tuyệt đối sẽ không gọi, Hàn Trạc Thần đang ở ngay bên cạnh tôi rồi, một người khác.... Hàn Trạc Thần nghe thấy âm thanh của anh ấy, khả năng gϊếŧ tôi rất thấy tôi không hề có ý nhấc điện thoại, liền đứng dậy đi về phía máy bàn. Tôi quên luôn cái chân còn đang đau nhức, vội vàng đuổi theo phía trước anh, chạy nhanh tới tiếp điện thần cầu nguyện là điện thoại của khách sạn gọi tới, có lẽ là gọi nhầm. Thế nhưng, trong điện thoại truyền đến một giọng nam rất dịu dàng mềm mại."Xin hỏi, Hàn Thiên Vu có đấy không?""Em đây." Lời xưng hô bị tôi khó khăn cứng rắn nuốt vào trong bụng."Hôm nay ghi âm thế nào?""Thu tốt rồi." Tôi lén lút liếc Hàn Trạc Thần môt cái, anh đứng ở bên cạnh nhìn tôi, khuôn mặt hờ hững chẳng nhìn ra chút biểu cảm đặc biệt nào."Vậy khi nào thì em quay trở lại? Vé máy bay mua chưa?"Câu hỏi này thật là hỏi không đúng thời ấy không nói, tôi quăng chuyện quay trở về quên không còn một tim tôi thật yếu ớt, cầm chặt chiếc áo khoác đang bao trên người, cố gắng biểu hiện thản nhiên một chút. "Em còn chưa quyết định, vài ngày nữa bàn lại sau đi.""Hôm qua anh vừa vặn gặp giáo sư của em, ông ấy nói gần đây có một cuộc thi muốn để em tham gia.""Em biết rồi, hôm nay em đã gọi điện thoại cho ông ấy." Âm thanh của tôi thấp đến không thể thấp hơn nữa, lòng bàn tay cầm điện thoại đầy mồ tôi và Hàn Trạc Thần, Cảnh vĩnh viễn là kết giới không giải cần là chuyện liên quan đến Cảnh, hiều lầm sẽ không có cách nào giải thích được rõ ràng."Gần đây anh gọi điện mãi mà không tìm được em, có phải em bề bộn nhiều việc không? Chú ý..."Anh ấy còn chưa nói xong, tôi đột nhiên cảm thấy một luồng sức mạnh to lớn kéo tới, đợi tôi phản ứng lại thì điện thoại trong tay tôi đã bị Hàn Trạc Thần đoạt cầm điện thoại, nghe giọng nói trong điện thoại một rút dây điện thoại, ném ống nghe mỏng manh ra xa xa..."Kỳ thật bọn em không có gì."Ôi! Lại là một câu đối thoại chẳng có ý nghĩa!Anh đi về phía trước kéo chiếc áo khoác bên ngoài xuống, bế tôi đi vào phòng ngủ, anh đã quăng tôi xuống còn chưa kịp tỉnh táo lại từ cơn chóng mặt, anh đã đè lên trên người tôi, còn thô bạo hơn cả vừa mới rồi, xé rách quần áo đã cởi ra được một nửa, kéo quần tôi xuống vất trên mặt cá chân đau nhức bị động tác của anh tác động, tôi nghiến răng nhịn xuống không rên một tiếng...Trong lòng tủi thân nghĩ Cảnh à, kiếp trước có phải em nợ anh không."Anh hãy nghe em nói..."Tôi đang muốn nói chuyện lại với anh một lần về cái vấn đề tin tưởng và nghi ngờ mà chúng tôi đã tranh cãi rất nhiều lần. Anh thô bạo lấn áp đè lên, bàn tay rộng lớn cầm chặt giữ lấy cổ tay tôi..."Thần..." Giọng nói tôi hổn hển, đang muốn giải thích, đôi môi cực nóng của anh đã nuốt hết âm thanh của tôi trong nháy mắt. Hô hấp bị môi lưỡi tản ra mùi đàn ông đậm đặc cướp lấy. Bởi vì thiếu dưỡng khí nghiêm trọng, cả người tôi đều tê nghĩ yêu thương tích tụ giống như chớp giật nổi lên, đầu óc tôi bỗng nhiên mê muội, tạm thời quên mất nên nói cái gì, hoàn toàn đáp lại nụ hôn nồng nhiệt của phút này, anh đã chờ lâu lắm rồi, hoàn toàn mất đi kiên nhẫn...Anh lược bỏ toàn bộ khúc dạo đầu, cởϊ qυầи áo của mình rất nhanh, ngồi trước mặt tôi, lật đầu gối tách hai chân tôi ra, vật cứng nóng như lửa lướt nhẹ ngoài cửa vào nơi bí ẩn vài cái, rồi mạnh mẽ đi thẳng vào."A!" Giữa sự đau trướng đè ép, tôi với anh không còn khoảng hít một hơi thật sâu, cơn đau trướng vừa hơi có phần giảm bớt, anh đột nhiên rút ra, lại càng mãnh liệt hơn mà đi này, càng nhanh hơn nhiều so với lần đầu, sâu hơn...Cơ thể nhỏ nhắn và yếu ớt dưới sự kiềm chế và va chạm của anh đong đưa rất nhanh, suối tóc dài như màn đen cùng bộ ngực nõn nà kịch liệt lay động, quả thật gợϊ ȶìиᏂ đến tột cùng. Hứng thú của anh cũng bị kɧıêυ ҡɧí©ɧ tới cực hạn, tốc độ càng lúc càng nhanh, sức mạnh cũng càng lúc càng thương mãnh liệt khiến du͙© vọиɠ đạt tới định cực hạn, tôi thở hổn hển, thần kinh mẫn cảm dưới sự va chạm của anh tùy lúc đều có thể vỡ vụn...Nơi mẫn cảm nhất rất nhanh bị anh va chạm bể nát, thắt lưng đặt trong tay anh như bị bẻ gãy, ngay cả bầu ngực cũng bị ngón tay anh giày vò đến mất cảm hôi chảy từ trên mặt xuống, dính lên những sợi tóc lay cũng không còn cách nào ngầm chịu đựng thêm được nữa trong sự thô bạo của anh, một chút hờn tủi, pha chút buồn rầu nhìn anh chớp chớp đôi mắt mông lung "Thần, em yêu anh..."Anh dừng động tác, lẳng lặng nhìn tôi...Đèn tường hồng nhạt tỏa ra thứ ánh sáng mờ mờ ảo ảo, chiếc rèm lụa màu trắng bị gió cuốn lên, để lộ ra một phòng đầy xuân chiếc cửa sổ sát sàn, kính trong suốt, hiện lên hình bóng hai người ôm nhau chặt chẽ, gần gũi đến một chút khoảng cách cuối cùng cũng bị lấp đầy...Tôi dùng đôi má mềm mại ma sát ngực anh, ngón tay dao động dọc trên bờ lưng trơn bóng."Thần... Em thừa nhận em là một cô gái xấu xa, mỗi việc em làm đều là để lấy lòng anh, tiếp cận anh, thập chí là gϊếŧ anh. Toàn bộ sự lương thiện của em đều là ngụy trang, cũng là vì lừa dối anh. Nhưng có một việc em không lừa anh, người em yêu là anh, cho dùng anh không tin nữa, em cũng...""Anh tin!"
ngủ cùng sói cảnh nóng